Đào Duy Cường
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết. Hiển thị tất cả bài đăng

Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 11


Tóc dài ngẩng đầu lên. (Hóa ra tên là Peace). Đôi mắt mênh mang như cả một giấc mơ về những điều xinh đẹp nhất.


“Không có gì đâu ạ. Chắc ai đó muốn gây sự chú ý mà không thành thôi.”


Cô Sue nhìn tôi rồi quay sang nhìn Peace. Hơi nghiêm mặt.

“Làm quen thế cũng đủ kịch tính rồi đấy. Hai đứa ngồi xuống đi!”

Tình yêu là không ai muốn bỏ đi

Tôi thích Peace. Nhận thức rõ ràng ngay từ lúc nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định và sâu thẳm ấy. Cho đến nhiều ngày tháng sau này lại càng hiểu rõ. Tình cảm đôi khi chỉ bắt đầu bằng một tiểu tiết vô hình. Và rồi suốt cuộc đời, mỗi khi nghĩ về người ấy một cách vô tình hay cố ý, bạn cũng sẽ chỉ nhớ được một điều làm bạn rung động nhất. Xao xuyến lại không thể nguôi ngoai.

Tôi đi theo Peace mỗi giờ tan học. Lẽo đẽo và đích thực là “mặt dày mày dạn”. Peace rẽ trái thì tôi rẽ trái. Peace rẽ phải thì tôi rẽ phải. Peace dừng lại, tôi cũng dừng lại. Kiên trì và im lặng suốt đoạn đường qua ba ngã tư, một con dốc, bốn khu vườn và hai tiệm bánh mì cửa mở leng keng. Đợi em vào nhà mới quay lưng về. Một tuần dài liên tục, không ai nói với ai lời nào. Peace biết rõ tôi đi theo nhưng không bày tỏ bất kì thái độ gì.

Buổi chiều ngày thứ chín, trời đổ mưa lạnh buốt. Peace vẫn cặm cụi bước. Tôi bắt đầu cảm thấy bồn chồn, lo lắng nhưng không thể ngừng đi theo. Đã qua ba ngã tư, mưa càng lúc càng nặng nề trắng xóa nhưng không ai chịu dừng lại hay tìm một chỗ trú tạm nào đấy. Tôi đột ngột quyết định chạy vượt lên, nắm tay Peace và kéo em vào mái hiên ngay gần.


“Cậu có bị điên không hả?”


Peace bắt đầu khóc, người run lên từng đợt vì lạnh. Tôi sửa lại khăn choàng cổ đã ướt sũng một cách vụng về và có phần nào bất lực. Dịu dàng thổi hơi vào lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng áp chúng lên mặt Peace. Nước mắt hòa với nước mưa tức tưởi.

“Sao thế? Bị đá à? Hay bị mắng? Khóc… nhiều thế!”

“Mẹ mình… mẹ mình… đòi dọn sang nhà khác…”

“Sang nhà khác xấu hơn?”

“Không… nhà có người đàn ông khác cơ mà…”

“Thế… đàn ông xấu à?”

“Không biết.” Peace quệt nước mắt. “Nhưng không thích. Không muốn. Không ưa. Không cần.”


Ở những thành phố nhỏ gần Địa Trung Hải, khi những cơn mưa đầu tiên của tháng Mười xuất hiện, người ta sẽ tự đánh dấu lên lịch của mình hai chữ Mùa Đông. Corniglia là “vùng đất thứ ba” thuộc Cinque Terre (có nghĩa là năm vùng đất), khác biệt bởi nằm cao nổi bật lên khỏi mặt biển. Trong thành phố, nhìn đâu cũng thấy dốc và dốc. Ở đây không có nhiều khách du lịch, nếu có người lạ xuất hiện, người trong phố đều sẽ nghĩ họ chắc lại là những kẻ ưa mạo hiểm, coi nhẹ sinh mạng, leo hết 400 bậc thang của Lardarina mà lên đây. Người đi khỏi Corniglia không nhiều, người chuyển đến Corniglia lại càng hiếm, thế nên chỉ trong một thời gian ngắn, hầu như ai cũng biết mặt bố con tôi. Công việc của bố có rất nhiều người kính nể vì chẳng mấy khi có một bác sĩ giỏi như ông lại chịu chọn một nơi có thể xem là heo hút như Corniglia để sống. Mỗi khi đi bộ về nhà, ngang qua phố trung tâm, tôi luôn nhận được nhiều lời chào từ nhiều hướng. Ví dụ như thế này.


“A, Julien, đi học về đấy hả cháu?”

“Julien, cho cô gửi lời chào bố với!”

“Anh Julien ơi, bố anh thật phi thường!”

“Bánh cô mới nướng đấy, cầm về ăn cùng bố nhé!”



Họ nhớ tên tôi. Nhớ tên bố tôi. Bằng sự ân cần biết ơn niềm nở.


Trước đấy, bố làm việc tại bệnh viện trung tâm của Rome. Bố là người Việt duy nhất ở khoa được tin tưởng và giao nhiều trọng trách. Nhà tôi rất rộng và được trang trí bằng nhiều vật dụng đắt tiền mà mẹ tỉ mỉ lựa chọn. Tôi đi học ở trường nam sinh đắt giá từ nhỏ. Quà Giáng sinh luôn khiến các bạn cùng lứa ghen tị. Năm tôi mười lăm tuổi, mẹ và bố ngồi trước mặt tôi trong căn phòng khách rộng lớn. Mẹ nhỏ nhẹ.


“Jul à, bố mẹ có chuyện muốn nói với con! Bố mẹ nghĩ con cũng đã đủ lớn để hiểu…”


Khi người lớn chia tay nhau, đó luôn là cách họ bắt đầu để thông báo cho những đứa trẻ một cách thật nhân văn. Ba ngày sau, có một người đàn ông lái chiếc xe giống như chiếc mà tôi thích nhất trong bộ sưu tập xe mô hình của mình, dừng ở cổng và đón mẹ đi. Ngày hôm đó tôi đã nghĩ. Sự nhân văn của người lớn đôi lúc thật đáng sợ. Bố ủ rũ trong một thời gian dài. Có lẽ cảm giác của ông cũng tương tự như lúc tôi bị cô bạn hồi tiểu học nghỉ chơi, quay sang nhận kẹo từ một thằng nhóc tóc vàng mắt xanh kiểu cổ điển cũ rích. À không, chắc là giống như thế nhưng tăng cấp độ lên vài bậc vì ông đã buồn bã lâu hơn tôi. Rồi đùng một cái, ông tuyên bố chúng tôi chuyển nhà. Hay là từ bỏ “thiên đường” mà tôi đang có thì đúng hơn. Để đến Corniglia. Nhưng tôi không trách bố. Từ bé đến lớn, cho dù có bất kì chuyện gì xảy ra, tốt cũng được mà xấu cũng được, tôi hài lòng cũng được mà không hài lòng cũng được, tôi chưa từng một lần có cảm giác hờn giận ông. Giữa hai chúng tôi có một sự kết nối không thể định nghĩa và không bao giờ cần phải diễn đạt thành lời. Chắc có lẽ người ta gọi nó là một sự may mắn, phải không nhỉ?


Giáng sinh không có tuyết

Bố đã sửa và sơn lại cái cổng ọp ẹp. Khu vườn cũng được dọn sạch sẽ và trồng vào đấy một vài cây ô liu, vài cây lê và cả một bụi hoa tôi không thể nhớ nổi tên. Vào bữa trưa sau lễ Tạ ơn, bố bắt đầu câu chuyện.


“Jul này, Giáng sinh này nhà mình có khách được không?”

“Ai thế ạ?”

“Một người bạn cũ của bố cùng con gái cô ấy.”

“Từ nơi khác đến ạ?”

“Không. Cô ấy cũng sống ở Corniglia.”

“Sao con chưa bao giờ nghe bố kể là bố có bạn… cũ ở đây?”

“Vì chưa phải lúc.”


Rồi bố đứng lên rót trà. “Ừ, vậy bây giờ là lúc.” Chúng tôi tự hiểu với nhau mà không cần thêm bất kì lời giải thích nào nữa.

Bố tỉ mẩn chăm chút từng chỗ cũ kĩ trong nhà. Tôi im lặng làm cùng. Cảm giác này, không khí này, sự háo hức này. Đã từ lâu lắm rồi tôi mới lại nhìn thấy chúng xuất hiện trên khuôn mặt bố. Trong tủ lạnh chất đầy thịt gà, pa tê gan, cá chình, thịt cừu, mì ống, cà chua… Bố còn đặt cô Mina một cái bánh nougat nhân sô cô la lớn và cả bánh mì gừng loại sử dụng mật ong đắt tiền. Buổi sáng ngày 23, tôi phụ bố vác một cây thông lớn về nhà. Hai người đàn ông hì hụi cả buổi sáng để treo những quả cầu thủy tinh màu bạc và màu xanh dương lên cây. Khi ngôi sao phủ đầy kim tuyến trắng được đặt ngay ngắn trên đỉnh, tôi thực sự nhận ra: “À, hóa ra là Giáng sinh sắp đến thật rồi…”


Bố tôi là người đàn ông đáng kinh ngạc trong bếp. Trước đây, bữa tối đêm Giáng sinh thường do mẹ chuẩn bị bằng cách thuê đầu bếp chuyên nghiệp đến nấu tại nhà. Từ ngày mẹ đi, bữa ăn trở nên đơn giản hơn khi cô giúp việc gọi cửa hàng mang đến cho hai bố con. Tôi chưa bao giờ biết bố có thể làm il capitone[1], I’agnello[2] khéo léo và thuần thục đến thế. Bảy giờ tối, mọi thứ gần như đã chuẩn bị xong xuôi. Ngôi nhà ủ ê lúc chúng tôi mới chuyển đến giờ đây rực rỡ, lấp lánh đèn, hương quế vanila từ nến thơm cuộn mình vào không khí, ở phòng khách, tiếng củi nổ lép bép trong lò sưởi.

[1] Một món ăn truyền thống làm từ cá chình của người Ý trong ngày Giáng sinh.

[2] Một món ăn truyền thống làm từ thịt cừu của người Ý trong ngày Giáng sinh.


“Kinh koong!”


Bố bảo tôi cùng bố ra mở cửa. Chắc là cô ấy đến rồi. Đêm nay đài dự báo Corniglia có gió nhẹ, nhiệt độ tầm tám độ, không mưa, trời trong lành. Hiển nhiên, đài không bao giờ nhắc đến tuyết ở Corniglia.

Cánh cửa mở ra, tôi đứng lênh khênh sau lưng bố, áo sơ mi kẻ sọc và quần jean xanh đậm màu chững chạc. “Bạn cũ” của bố là một người phụ nữ Việt tóc nâu có nụ cười rất đẹp. Sự hiền lành ấm áp như một thứ ánh sáng vô hình bao quanh cô. Bố ôm cô thật nhẹ rồi quay sang giới thiệu.


“Đây là Jul, Jul, chào cô đi con!”

“Chào cô.”

“Chào Jul. Trông con cứng cỏi hơn cô nhìn trong ảnh!”


Lúc cô cười, những nếp nhăn nhỏ ở đuôi mắt nheo lại. Nhìn thật lạ và cũng thật quen.


“Con bé đâu em?” - Bố hỏi.


Cô quay ra cửa, kéo tay một người đang đứng quay lưng ở bậc cầu thang đi vào nhà.


“Như Nhiên, chào chú đi con! Đây là Jul, hai đứa bằng tuổi nhau đấy!”

Và tôi nhìn thấy Peace xuất hiện ở thềm cửa nhà mình trong chiếc váy len màu trắng nhạt, đính những hạt ngọc trai be bé. Peace cột tóc cao, đôi mắt vẫn còn váng vất nỗi buồn mà bây giờ tôi đã hiểu rõ. Peace nhìn tôi. Tôi thấy mình hình như vừa rơi xuống một cái hố sâu hun hút. À không, thực ra đó chỉ là tôi đã ước ao như vậy, còn trên thực tế chẳng có cái hố nào cả. Tôi vẫn đứng ngay ngắn trên mặt đất, lầm lũi đi theo mọi người, ngồi vào bàn ăn, đối diện với bố và cô, bên cạnh là Peace hay đúng hơn là cô gái trong tim mình với cái tên… NHƯ NHIÊN.


Valentine năm đó. Nhà tôi chính thức có bốn người.


Có những lời yêu không tìm được lối tự do.

Những buổi chiều mùa hè, tôi cùng Như Nhiên thường trốn lên đồi, nằm ở bãi cỏ bên cạnh ngôi nhà có cánh cửa màu đỏ mà tôi vẫn nhìn thấy từ cửa sổ bàn học trong lớp. Tháng Năm, thời tiết dìu dịu. Chạy dọc xung quanh hàng rào là những cây hoa tim vỡ đã bắt đầu cựa mình đỏ rực. Có một lần Như Nhiên hỏi.

“Này Jul, cậu có biết tại sao nó lại tên là hoa tim vỡ không?”

“Tại sao?”

“Xem này, hai cánh hoa này là tượng trưng cho một cặp thỏ hồng, cuống hoa là đôi hài Á Đông mà hoàng tử tặng cho cô công chúa tim băng và nhụy hoa chính là lưỡi dao đã cắm vào tim chàng hoàng tử si tình vì đã không thể làm suy suyển trái tim nàng.

“Thế là… chết à?”

“Ừ.”

“Thật không ra làm sao cả.”

“Tại sao?”

“Vì mình thì mình sẽ không như thế! Mình mà yêu ai, mình sẽ sống đến cùng để yêu người ấy! Chết chóc là một việc quá vô lí, trẻ con!”

“Thế cậu đã yêu ai bao giờ chưa?”

“Có.”

“Ai thế?”

“Cậu đừng hỏi.”


Ở Corniglia, mỗi ngày có một chuyến tàu đi qua. Chuyến tàu ấy được đặt tên là “Con tàu sữa” (milk train) nối năm thành phố của Cinque Terre với nhau. Ngày sinh nhật của mình, Như Nhiên nắm tay tôi và bảo: “Chúng ta bỏ trốn một lần đi!” Thế là đi. Như Nhiên ngồi ở trên tàu nhưng kiên quyết không chịu xuống bến nào. Đầu dựa vào vai tôi, bình thản. Phía bên ngoài cửa sổ, những cánh đồng nho xanh mướt từ từ bỏ lại phía sau. Như Nhiên đưa tay đến gần sát kính cửa sổ. Một tia nắng nhảy vào lòng bàn tay, em vội vàng nắm tay lại.


“Xòe tay ra nào!”

Tôi đưa tay mình cho Như Nhiên. Em úp tay lên tay tôi rồi siết chặt.

“Tặng cho cậu thứ tớ yêu mến nhất!”


Ngày cuối cùng của năm học, chúng tôi đi bộ về nhà. Lúc xuống dốc, ánh tà dương đuổi theo phía sau lưng. Đôi khi bạn sẽ thấy mình rơi vào trạng thái mất ngôn ngữ. Có thể vì mọi câu chuyện đã được kể. Có thể vì bạn và đối phương đã quá hiểu nhau. Nhưng cũng có thể vì bạn sợ bất kể một từ nào cũng đủ khả năng làm đau nhau mãi mãi.

Buổi tối, tôi ngồi nói chuyện với bố ở trước hiên nhà. Bầu trời Địa Trung Hải bạt ngạt sao.


“Con chắc là biết mình muốn gì chứ? Ở Mĩ người ta không sống như người Ý đâu.”

Tôi trầm ngâm nhìn bố. Đây là lần đầu tiên tôi và ông đối thoại như thế này. Bất chấp khoảng cách lí trí của những người đàn ông, tôi vẫn luôn cảm nhận được sự quan tâm từ bố ngay cả khi ông say khướt mở cửa phòng tôi hồi chúng tôi còn ở Rome sau khi mẹ đi khỏi. Ông hỏi: “Ăn tối chưa?” Tôi trả lời: “Rồi ạ.” Sau đó ông đóng cửa phòng. Sự trống trải rơi lại. Nhưng tôi thấy mình không cô độc. Vì ngay cả khi trái tim vụn vỡ nhất, ông cũng chưa từng bỏ rơi tôi.


“Con nghĩ mình nên đi. Nó sẽ tốt cho nhiều chuyện.”

“Bố hiểu.”


Tháng Tám, cả nhà tiễn tôi ở sân bay. Tôi đưa cho Như Nhiên một cái hộp nhạc nhỏ có khắc hoa văn màu xám nhạt. Và dặn: “Sau này, lúc buồn nhất, hãy mở nó ra!” Rồi đi. Thật lâu cũng không về. Corniglia ở lại. Giữ nguyên mình với những con dốc, những con phố nhỏ gió lùa suốt con đường lát gạch gập ghềnh, với những buổi chiều “không đối thoại” bên cốc espresso đượm khói. Thỉnh thoảng có ai đó ngửa mặt lên trời thốt lên “Il dolce far niente!”[3]

[3] Sự ngọt ngào của yên lặng.


Những người yêu nhau dũng cảm

Năm 2012. Bố gọi điện thông báo Như Nhiên cưới, tôi nên về. Ngồi trên “chuyến tàu sữa” hướng về phía Corniglia, tự nhiên muốn nở một nụ cười vì có cảm giác mình lại là Jul-mười-bảy-tuổi, vòng tay rộng lớn có thể ôm chầm cả bầu trời và người con gái mình yêu ngay từ lần đầu tiên được nhìn thẳng vào mắt. Bước xuống sân ga, tôi đi bộ đến trường học. Rồi từ đó băng qua ba ngã tư, một con dốc, bốn khu vườn và hai tiệm bánh mì cửa mở leng keng. Nhìn thấy một cô gái tóc dài, váy hoa đi bộ phía trước, muốn cất tiếng gọi nhưng bỗng thấy mình quá ngớ ngẩn. Lúc quay về, đi qua phố trung tâm, vẫn có người nhận ra, vui mừng niềm nở: “Ôi Julien đã về đấy à?” Họ. Những người chưa từng sợ thời gian xóa đi tình cảm và kí ức trong mình. Nên không rời bỏ Corniglia.


Đọc tiếp : Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 12



Đọc thêm...

Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 10


Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 10

Tôi ôm M. Giọt nước mắt rơi trên vai anh. Cho đến tận phút giây ấy, trong lòng vẫn thắp lên một hi vọng bé nhỏ. M có thể xoa lưng tôi mà nói: “Anh xin lỗi. Anh biết là em đã đau lắm mà.” Nhưng M im lặng. Sự bao dung của một con người, hóa ra không phải là vô hạn. Nhất là khi mọi việc đã làm, mọi tình cảm đã trao cũng chỉ như hòn đá ném ra biển lớn. Vĩnh viễn chỉ có sự im lặng lạnh lẽo trả lời.

Mùa xuân. Tôi ngồi ở một tiệm trà nhỏ trên gác cao phố cổ. Uống một bình nguyệt quế hoa để hi vọng về Mùa Hè. Ở góc phòng, máy đĩa than cũ phát nhạc rè rè nhưng dịu dàng quá đỗi. Khúc ca. Của những người yêu nhau. Mộc mạc.

“Thì thôi

ta hãy ở với nhau

qua những ngày gió lạnh

trên tường có những ô cửa xanh

và chiều mây về rất trắng

chuyện bạn chẳng thành

chuyện mình cũng chẳng xong

thì thôi

ta hãy ở với nhau…”[1]

[1] Lời bài thơ Phía bên kia nơi mặt trời mọc mà tôi không tìm ra tên tác giả.



Một vạn lần không yêu


Không yêu tức là không yêu. Cảm động cũng không yêu. Nhung nhớ đôi lần cũng không yêu. Mà có nuối tiếc khi người ta hết yêu mình cũng không yêu. Buổi đêm buồn bã, nước mắt tèm lem vì chẳng có ai bắt nạt nữa cũng không yêu. Đạo lí đơn giản vậy nhưng không phải ai cũng hiểu. Vì hình như đứa nào cũng tin rằng mình có thể vận nội công, dồn sức lực đẩy rung rinh được một con tim.

Thiệt tức cười không?


- Không, có gì mà tức cười?

K đã nói như vậy lần thứ một trăm hai mươi bảy. Bằng tất cả sự kiên định của mình.

- Ok. Vậy tùy cậu!

Cuộc đối thoại của chúng tôi về chủ đề tình yêu đến đây là kết thúc. Bất kể nó lâu lâu lại diễn ra mà không có gì khác thường, đột biến. Chắc là kiếp trước K đã nợ tôi cái gì đó to tát lắm nên kiếp này trả hoài vẫn chưa hết. Thế nên tôi mặc kệ. Bởi vì thật ra trên đời này chẳng có chuyện gì tốt bằng việc có người yêu mình mà mình không cần bận tâm suy nghĩ coi làm sao đáp trả hay làm sao hắt hủi người ta. Vì người ta nói rồi, người ta thích như vậy, thích ở đó che chở, ủng hộ mình khi cần. Người ta cảm thấy đó là chuyện làm người ta hạnh phúc. Mà bản thân mình nữa, cũng tự cảm thấy sự hiện diện của người ta chẳng có gì là phiền, đôi lúc còn dễ chịu nữa cơ. Vậy nên, cái chuyện không yêu này, nó hoàn toàn là chuyện hết sức tuyệt vời!

Tôi quen K từ hồi còn yêu Lâm, trong một lần cả hai đi xem phim một mình và vô tình ngồi cạnh nhau. Đến cảnh trên màn hình, nhân vật nữ cứ kiên quyết đòi chia tay với nhân vật nam do bị mắc bệnh nan y, tôi và K đồng thanh nói: “Đồ điên!” Nói xong thì quay qua nhìn nhau cười. Quen luôn từ đó, không chút màu mè, kiểu cách. Ra khỏi rạp chiếu phim thì rủ nhau đi ăn đồ nướng vỉa hè, tự nhiên tâm sự như thể là bạn từ nhiều năm rồi. Nhưng mà khi ấy, trong trái tim tôi chỉ có mỗi Lâm. Quen thêm một người bạn mới cũng có cái thú vị riêng của nó vì an tâm rằng quay đầu là về “nhà”. Luôn luôn có ở yên đấy một người đàn ông để mình yêu thương và nhung nhớ hết lòng. Tuy nhiên, cái người đàn ông kia có ở yên hay không lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Cũng chẳng sao, phụ nữ trẻ yêu đương vẫn thường hi vọng và dễ dàng tha thứ. Dù có lúc họ chẳng quên đâu, nhưng mà cứ nghĩ rằng một tay mình có thể vừa đỡ lấy trái tim thương tổn, một tay nắm chặt lấy người đàn ông. Thế là cắm cúi tiếp tục con đường, mặc kệ có phải uất ức bao nhiêu, nước mắt rơi bao nhiêu hay bỏ đi, quay lại bao nhiêu lần. Nhiều người ở ngoài cái vòng tình cảm ấy, cứ cho là họ sáng suốt đi, nghĩ rằng tôi dại dột và phí hoài thời gian lẫn tâm sức. Họ có thể đã đúng, với cái đầu minh mẫn và trái tim lạnh. Tôi, cá nhân, cũng cho là mình đúng. Bởi ai ai cũng phải tự lựa chọn và chấp nhận mọi kết cuộc mà lựa chọn ấy mang lại. Nên tôi chưa bao giờ thấy hối hận vì yêu Lâm. Chưa bao giờ. Chia tay rồi, không còn muốn gặp lại nữa, cũng không hối hận vì khoảng thời gian dài đã từng yêu một người hơn chính lòng tự trọng và nỗi cô đơn của riêng mình. Lúc tôi kiên quyết dứt bỏ mọi thứ, trong lòng giống như cánh diều đứt dây, muốn vội vã bay thật xa rồi chao đảo. Hết yêu một người thực ra cũng chẳng dễ chịu gì. Vì dấu vết của người ta quá lớn. Thơ ca nhạc họa toàn nói chuyện tào lao, bậy bạ. Chẳng có cái trạng thái gì được gọi là trạng thái “sạch sành sanh” cả. Con người ấy mà, tự huyễn hoặc bản thân là hết yêu, yêu nhiều hay không yêu, tất cả cũng chỉ để tự trấn an mình mà thôi.

Nhắc lại việc tôi chưa bao giờ hối hận. Khẳng định với hơn sáu tỉ người trên địa cầu luôn tôi cũng dám thề độc. Cơ mà, tôi sợ. Chuyện yêu đương trở thành một con ngáo ộp bất tín với những cái tua rua là lời nói dối ngọt ngào đội lốt lời hứa. Một vài người đến rồi đi vì thời buổi này chẳng ai muốn “đầu tư” mà không sinh lời hết. Họ săn đón được vài tuần là nản trước cái bộ dạng “tôi ứ cần” của đối tượng. Mà xét cho cùng, không ai nhất mực cần ai trên đời. Sự thay thế làm món quà tuyệt vời của tư duy con người. Càng dễ dãi càng dễ sống, càng nhẹ tâm, càng yên nhiên trong dạ. Mấy kẻ nặng tình cảm, “thù dai nhớ lâu” chỉ có thiệt thân, chẳng được tích sự gì. Ví dụ như K. Rõ là đồ lì lợm, cứng đầu. Quen nhau được một tháng, đi chơi một vài lần với tiểu sử nhân thân được cả hai bên trình bày rõ để tránh có sự hiểu lầm hoặc phát triển không cần thiết giữa nam và nữ, vậy mà K cũng bảo: “Chia tay Lâm đi và làm người yêu của mình!” Kể ra có bước đấy chắc vì trong một lần “bạn bè tâm sự”, tôi đã kể cho K nghe chuyện khổ sở của mình. Chuyện tôi cứ suốt ngày nơm nớp không biết bạn trai mình có đang đong đưa với cô gái nào không, có đang nói dối mình không, có đột nhiên thờ ơ, lạnh nhạt với mình không. Tóm lại là rượu vào thì lời ra, mà toàn lời thấm đẫm nước mắt nên K đã lưu tâm. Ừ đấy. Bạn để ý mà xem. Nếu đàn ông nào có tình cảm với mình khi mình buồn vì… thằng khác, họ nhớ ghê lắm! Còn mấy cái chuyện mình vui vì… thằng khác, họ chẳng dại gì mà nhớ. Đàn ông thiệt thông minh! Rồi đàn ông sẽ dùng điểm yếu đấy để khiến mình bồn chồn, nôn nao rồi đổ nghiêng đổ ngửa lúc nào không rõ. Tuy nhiên, tôi xúc cảm vững vàng, không vì thế mà từ bỏ ai vì ai bao giờ. Do trái tim lúc nào cũng quan niệm rằng, yêu một người là vì mình, từ bỏ một người cũng là vì mình. Còn vì người này mà bỏ người kia thì thế nào cũng nhảy cả hai chân vào chỗ tuyệt vọng. Nên tôi gạt phắt đi lời tỏ tình rành mạch của K. Tưởng thế là đi đời một mối quan hệ. Về nhà, cũng thấy chênh chao, lênh láng. Cầm điện thoại lên rồi đặt điện thoại xuống. Phân vân có nên ích kỉ mà níu kéo chút chút. Kiểu như là “mình không muốn mất một người bạn như cậu” hay “mình xin lỗi vì không thể đáp lại tình cảm của cậu nhưng chúng ta vẫn là bạn có phải không?” Đại loại thế vì con gái xét cho cùng cũng như con trai, chẳng bao giờ muốn mất hết. Lên mạng đảo một vòng vài trang tư vấn tâm lí để củng cố niềm tin rằng sự ích kỉ của mình là hết sức con người thì nhận ra 9/10 trường hợp đều tuyên bố không có tình bạn trong sáng mãi mãi giữa nam và nữ, thể nào một trong hai cũng có lúc động lòng nếu không bị ràng buộc vào chỗ khác. Xong. Phen này thôi rồi. Tôi đã ôm mối nuối tiếc ấy đi ngủ cho đến sáng hôm sau, khi K nhắn tin hỏi có muốn ăn phở không. Tôi ít khi từ chối phở. Nhưng lần này có chút cân nhắc vì ngại không biết K đang mưu tính gì. Cuối cùng, phở cũng thắng. Hoặc là tôi đã tìm được cớ để ích kỉ chút. Hoặc là… không biết nữa. Nhưng tóm lại là tôi đi ăn phở với K.

- Này, không sao chứ? – Tôi dè dặt hỏi.

- Sao là sao cái gì?

- Mình cứ tưởng là…

- Không còn gặp nhau nữa chứ gì?

- Ừ.

- Như thế thì trẻ con lắm. Không phong độ chút nào!

Tôi gật gù. Hóa ra đàn ông thích tỏ ra phong độ trước người con gái mà họ thích. Tuy nhiên, họ không bao giờ chịu thừa nhận rằng đó cũng chỉ là một hành động hết sức trẻ con – người lớn mà thôi. Tôi không quan tâm nữa. Dù sao cũng tốt. Tôi không mất K. Thỉnh thoảng vẫn gặp gỡ được. Còn tình cảm của cả thế gian này, cho dù đôi lúc mình cũng áy náy nhưng làm thế nào chịu trách nhiệm hết được. Ai thích mình mình cũng thích lại thì bận rộn quá rồi, phải không? Người nào cũng nên nghĩ cho lợi ích cá nhân trước nếu không yêu đến mù quáng bi lụy.

Tôi chia tay Lâm. Sau khi đứng ở ban công tầng 8 nhìn mưa rơi suốt nhiều giờ liền không dứt. Những cơn mưa rào mùa hạ buổi đêm với người sầu não thì đích thực là một liều thuốc độc. Ầm ầm, trắng xóa, dữ dội, cồn cào. Tóm lại là khiến người khó chịu khôn tả. Tôi cứ đứng co ro dán mắt vào màn mưa như vậy, chờ Lâm. Điện thoại không gọi được. Tin nhắn không trả lời. Sự lo lắng thi nhau chích vào thành ruột. Rồi Lâm về, ngã vật ra ghế salon, người nồng nặc mùi rượu. Tôi thay áo cho Lâm, nấu một ít trà gừng để đầu giường, đắp chăn rồi đóng cửa, ra khỏi nhà. Người ta hay nói đến hai từ “thời điểm”. Và tôi nghĩ đó là hai từ khiến mọi mối tình dù có đẹp đến bao nhiêu cũng trở thành một mối nghịch duyên ám ảnh. Có thể bạn cho rằng anh ta đúng là người bạn hằng mong đợi để trao đi không do dự mọi tình cảm của mình nhưng anh ta thì không sẵn sàng cho bạn. Vậy là mọi thứ đều trở nên vô ích dẫu bạn có cố gắng thế nào. Trống rỗng, toang hoác là trạng thái không thể tránh khỏi khi bạn chạm đến giới hạn chịu đựng. Tôi không muốn khóc. Âm thầm dọn dẹp đồ đạc của mình. Mọi thứ trước mặt cứ nhòe đi chậm rãi. Bất giác nhận ra mình đã từng yêu người đàn ông nằm kia biết bao. Buổi sáng mai tỉnh dậy, sẽ nhớ nhung da diết nhưng nhất định chẳng thể quay về nữa. Anh ta không có lỗi. Tôi cũng vậy. Tình yêu chẳng bao giờ sai ngay cả khi người này có phản bội người kia vì những rung cảm khác. Bởi vì tình yêu luôn luôn là sự lựa chọn ích kỉ đầy tính cá nhân. Thế nên nếu nghe những lời kiểu như “anh chưa từng yêu ai nhiều như em”, cũng nên e sợ. Không có giới hạn, không có tương lai, không có cam kết. Khi mọi thứ xong rồi, tất cả đều trở nên vô nghĩa, kể cả lời nói lẫn kí ức. Vậy là hết. Tưởng đã là kết thúc trong ngăn nắp, gọn gàng.

Nhưng không. Tôi chẳng thiết tha gì chuyện yêu đương nữa. Nhìn người đàn ông nào cũng đầy ngờ vực, như thể anh ta xuất hiện chỉ duy nhất với mục đích hành hạ mình xong rồi ấn nút biến mất. Ú òa. Trái tim lại thêm một nhát. Quả là đáng sợ! K bảo phụ nữ quá cực đoan vì mấy cái chuyện niềm tin. Tôi thì không cho là vậy. Phụ nữ chỉ hèn thôi vì họ nhớ lâu hơn đàn ông. Mà họ lại còn dại nữa. Ba cái chuyện vui vẻ, hạnh phúc thì luôn luôn bị xếp xó, còn mấy pha đau đớn, dằn vặt thì in vào tâm trí như bị dính keo. Phụ nữ lại còn cả nghĩ và chỉ thích thông cảm với những chuyện hay những người mà họ thích thông cảm. Vậy nên, thiên hạ chẳng tài nào thái bình được. Trừ khi đàn ông chịu đựng nổi sự ẩm ương của phụ nữ như K chịu đựng tôi.

“Hôm nay không thích nói chuyện.”

“Tại sao cậu lại mặc áo xanh? Mình ghét màu xanh lá. Trông như thể nhất định phải quang hợp vậy!”

“Mình muốn ăn thịt nướng. À không, ăn tào phớ. Mà thôi đi, về nhà đây!”

Ví dụ đơn giản về chuyện sáng nắng chiều mưa của tôi đối với K. Nhưng K lúc nào cũng nhẫn nại, chưa một lần nổi nóng, chưa một lần nộ khí xung thiên mà mắng tôi một trận. Vì K hiểu, trong lòng tôi cần một ai đó để xua đuổi, để trút giận, để giải tỏa bớt nỗi nhớ nhung lẫn uất ức ngay cả khi đã chia tay Lâm rồi. Vì chia tay chưa hẳn đã là kết thúc cuối cùng. Bạn phải chờ đợi đến khi tình cảm rụi đi như đám tro, thổi phù một phát bay được mà không nghẹn ngào thì lúc ấy có thể tạ ơn trời đất, mình đã hết buồn rồi. K không tỏ tình thêm lần nào nữa. Tuy nhiên, cử chỉ và hành động thì tôi hiểu quá rõ là cậu ấy vẫn không muốn bỏ cuộc. Có lúc sáng suốt, tôi thấy mình thật xấu xa khi mặc nhiên đón nhận sự quan tâm, chăm sóc vô điều kiện từ K. Vậy là đoạn hội thoại tình yêu sẽ diễn ra.

- Mình không yêu cậu đâu.

- Ừ, biết rồi!

- Vậy sao cậu cứ ngoan cố?

- Như nào?

- Ba cái chuyện duyên phận tình cảm là không thể cưỡng cầu. Cậu hãy hẹn hò đi!

- Sao cậu biết là mình không hẹn hò?

- Suốt ngày đi với mình rồi còn gì. Phải chán ngấy lên ấy!

- Cậu áp chế thế? Phải để cho người khác tự do sống chứ?

Thua. Tôi quyết định là ít gặp K và đi chơi với người khác. Cơ mà bất kể ai gắn bó với cuộc sống của bạn đều trở thành một thói quen. Những người đó nối với bạn bằng một sợi dây vô hình cho dù bạn có muốn hay không. Nên những người tôi gặp gỡ đều chán phèo. Không thể tìm được cảm giác thoải mái, được là chính mình như với K. Lại phải ích kỉ rồi chứ biết làm sao vì con người vốn dĩ là cô đơn quá mà! Họ sẽ thỏa hiệp trong tình yêu, thỏa hiệp trong tình bạn, thỏa hiệp trong gia đình, nơi công sở để cảm thấy mình bớt chênh vênh. Nhiều người hay mạnh miệng rằng họ không sợ một mình. Đồng ý, sẽ có lúc không sợ nhưng mà thế nào cũng có lúc sợ. Vì cứ cặm cụi tiến, cặm cụi chịu đựng, cặm cụi phấn đấu mà rốt cuộc chẳng hiểu để làm gì khi nhìn quanh hoàn toàn không có ai, ấy là lúc một chân bạn đã bước vào địa ngục rồi. Tôi có khi ước muốn mình thật bé nhỏ. Có thể buổi sáng ra khỏi nhà nói với người mình thương “em sẽ về sớm”. Buổi chiều tan tầm, ai đó trông ngóng mình, chờ đợi mình hay nhắn một cái tin hỏi “em có mệt không?” Nhưng mà không có. Điều đơn giản của người này hóa ra lại là khát khao của người khác. Thế mới bảo, trên đời này, chẳng có gì gọi là công bằng cả. Mà vì không có gì công bằng, nên con người có quyền mặc kệ nỗi đau của người khác để tìm kiếm hạnh phúc cho mình. Tôi ghét thói cao thượng ngớ ngẩn trong tình yêu. Những người nghĩ rằng mình cao thượng thực ra lại quá hạn hẹp. Còn những người đón nhận “sự cao thượng” luôn luôn cố chấp. Do đó, người này sẽ hành hạ người kia. Yêu đương khác gì cái hố gai?

Mùa hè đổ xuống. Tháng Sáu. Đường phố hầm hập như một cái chảo lửa. Lúc này, khi trái tim đã dịu lại đôi phần vì đổ vỡ với Lâm, tôi lại hi vọng những cơn mưa rào trút nước. Ngồi trong một quán ven đường, ăn thạch dừa, nước thỉnh thoảng lại táp vào đầu ngón chân, thấy bình yên hình như đã quay lại bên mình. Anh ta chạy bay từ cột đèn đỏ, lao vào quán, suýt chút nữa thì ngã ập lên người tôi. Anh ta cười, hỏi có thể ngồi cạnh được không. Hình như tôi đã từng nhìn thấy ánh mắt và giọng nói ấm này đâu đó trong giấc mơ của mình thì phải. Tình yêu ấy mà, sau vô vàn tuyên ngôn lẫn nhận định vi mô hay vĩ mô, đều bắt đầu tự nhiên như vậy. Có thể cần một người này để quên một người khác, hoặc có thể không, nhưng bạn sẽ chẳng thể dám chắc bao giờ thì con tim mình lại “phản trắc” đẩy bạn đến chỗ nhắm tịt hai mắt đưa chân. Thế là thế giới dù chưa thái bình vì phụ nữ, đàn ông có thêm một câu chuyện tình để kể. Tôi và Anh ta.

Còn tôi và K nữa chứ nhỉ? À không đúng. Tôi và K đã bao giờ yêu nhau đâu. Cái người chấp nhận đứng bên cạnh mình không đòi hỏi đến khi nào mới chịu buông bỏ? Lúc không có ai, sẽ nghĩ rằng mình may mắn. Lúc nắm tay người đàn ông khác rồi, mới thấy mình thật quá nhẫn tâm. Nhưng mà, không yêu tức là không yêu. Phải làm thế nào khi google, truyện diễm tình, sách thánh hiền, ti vi, phim truyền hình cũng đều không cho bạn được một đáp án thỏa đáng? Thôi thì đành vậy. Đã bảo trái tim là giống loài phản trắc rồi mà!



Như nhiên




“Vào buổi tối mùa đông tĩnh lặng nhất của một vòng đời.

Sự vô vọng rơi xuống.

Có những người chợt nhớ.

Về một lời hứa… đã quên.”


Mùa thu năm 2002

Chúng tôi chuyển đến thành phố nhỏ vào cuối tháng Chín. Chỉ mới lỡ cỡ thu mà ở đây đã lạnh đến bần thần. Bố bảo: “Rồi sẽ quen! Dịch chuyển nhiều mới khiến đàn ông mạnh mẽ và độc lập được.” Vậy là bố, con, hai cái va li, dọn vào ngôi nhà hai tầng có khoảng sân khô khốc, cách với lề đi bộ bằng một cái cổng thấp ọp ẹp rên ken két. Tôi vào học muộn. Trường là một nơi kì lạ vì sự hiu quạnh của nó bất kể tiếng động ồn ào đến buốt óc của đám nam sinh ưa nghịch phá. Điều duy nhất tôi yêu mến được nơi này chính là từ cửa sổ bàn học của mình có thể nhìn thẳng lên ngôi nhà có cửa gỗ sơn màu đỏ trên đỉnh đồi. Sự rực rỡ nổi bật, khác thường đó khiến nơi này… bớt nhàm chán đi đôi chút. Hôm đó tôi đi theo cô Sue vào lớp. Đám đông bên dưới lao nhao với cái nhìn tò mò hướng về phía thằng con trai châu Á cao lênh khênh và ánh mắt nhiều phần xấc xược. Cô bảo tôi đến ngồi gần một bạn học nữ cũng là người châu Á, đang chăm chú vào cuốn sách bìa màu xanh không có tiêu đề. Tôi ngồi phịch xuống ghế, hất mặt hỏi.

“Này, tên gì?”

Tóc dài không bày tỏ bất kì thái độ nào. Tôi lặp lại.

“NÀY!”

Tóc dài vẫn im lặng. Tôi quyết định đứng lên gọi lớn.

“Thưa cô, bạn này có vấn đề về thính giác à?”


Đến lúc đấy thì cả lớp lại đổ dồn ánh mắt về phía tôi lần nữa. Cô Sue quay lưng lại.

“Peace, có chuyện gì thế?”


Đọc tiếp : Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 11


Đọc thêm...

Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 8


Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 8

M vẫn đi đón con đều đặn. Tôi không để ý nữa. Cho đến một ngày ẩm ướt, đường lầy lội những vũng nước mưa. Một chiếc xe hơi phóng nhanh làm nước bắn tung tóe lên người lúc tôi đi ngang qua M. Tôi buộc phải dừng xe lại. M hỏi. Em có sao không? Tôi còn nhớ rõ. M loay hoay cởi áo khoác ngoài của mình ra đưa cho tôi. M lúng túng. Tôi cũng vậy. Lúc nhận lấy chiếc áo, những đầu ngón tay tôi chạm phải đầu ngón tay M. Tôi còn nhớ rõ. Chỉ cần ở gần M trong vòng 5 bước chân, đầu óc tôi đã có thể trở nên váng vất. Tôi kể với Lâm về cuộc gặp gỡ. Đột nhiên nảy sinh một ý định điên rồ không rõ hình hài. Tôi đến phòng mạch của M. M thoáng ngạc nhiên. Rồi hỏi. Em đau ở đâu à? Tôi trả lời không. M lại hỏi. Em muốn uống gì không? Tôi trả lời không. M uhm một tiếng, rồi ngẩng mặt lên. Chúng tôi im lặng. Nhìn nhau. Trong khoảng năm phút. Nhưng rất dài. Thật rất dài. Rồi tôi chào M ra về. Ra đến cửa, bỗng dưng ngừng lại. Ngày mai em lại đến có được không? M đứng lên, mở cửa cho tôi. Đáp lại. Em cứ đến. Tôi đến thật. Suốt một tuần liền, ngày nào tôi cũng xuất hiện rất ngắn như thế ở phòng mạch của M. Hội thoại hầu như chẳng có gì. Nhưng tôi không thấy ái ngại chút nào. Có cảm giác M cũng thế. Vì lần nào chúng tôi cũng cười với nhau. Dịu dàng. Lâm đã phát hiện ra. Một cách dễ dàng. Khi các buổi chiều tôi ghé sang nhà Lâm trễ hơn thường lệ một cách liên tục.


- Cậu đang làm gì thế?

- Mình sẽ yêu anh ta.


Lâm à lên thành tiếng. Khẽ vò phần tóc sau gáy mình rồi khoanh tay trước ngực khá nghiêm trọng.


- Bằng cái gì?

- Ý cậu là sao?

- Cậu biết là anh ta không thể nào mà.

- Mình không thích họ được hạnh phúc.

- Cậu đang bất hạnh à? Họ không thuộc về cuộc đời của cậu. Hạnh phúc của họ cũng thế!

- Nhưng như thế là bất công với gia đình mình!

- Yên à, cậu chỉ mới mười tám tuổi thôi!

- Cậu nói cứ như cậu ba mươi tuổi rồi ấy nhỉ!!!!


Tôi tức giận với Lâm. Lần đầu tiên trong suốt nhiều tháng ngày đã qua giữa hai đứa. Tôi nắm chặt tay mình. Nổi giận. Một cách không tự chủ, nước mắt trào ra. Lâm đứng yên tại chỗ.


Ngày sinh nhật của M. Tôi vét sạch tiền tiết kiệm mua tặng M một chiếc bút tôi đã thích từ rất lâu. Khi nhìn thấy nó, đã tự hứa nhất định nó phải là món quà cho người đàn ông đặc biệt. Lúc đập vỡ con mèo đất, có đôi phần do dự. Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa. Nhưng rồi cũng mang đến trước mặt M.


“Em có muốn ra khỏi đây không?”


Tôi gật đầu. Vì không nghĩ được gì nữa. M chỉ đang đứng cách tôi năm bước chân thôi mà. Chúng tôi đến một quán cà phê bên ngoài trung tâm thành phố. Có rất nhiều cây to tôi chưa nhìn thấy bao giờ và sàn nhà thì lát gỗ lành lạnh. M nắm tay tôi. Tôi để yên. M chỉ đang đứng cách tôi một bước chân thôi mà. M cúi xuống hôn tôi. M không còn cách xa nữa. Đôi lúc tình yêu không diễn ra như cách mà tôi từng mơ ước. Nhưng tôi vẫn nhắm mắt đi theo ngay khi trái tim lỗi nhịp. Tôi niệm thần chú của riêng mình“chỉ cần có tình yêu là đủ, chỉ cần có tình yêu là đủ” để bước theo và tin mình không hối hận. Tôi ỷ lại rằng “mình chỉ mới mười tám tuổi thôi mà” để làm bất kì điều rồ dại nào có thể. M hôn tôi. M đã không còn xa nữa. M ở thật gần, thật gần. Hơi thở của anh. Khuôn mặt anh. Những ngón tay tôi run rẩy chạm nhẹ vào cằm anh ram rám. Bất giác tôi đẩy M ra. Đe dọa yếu ớt. Em sẽ nói cho vợ anh biết. Và mọi người sẽ rối tung lên. M bật cười. Kéo tôi sát vào lòng siết chặt. Tôi còn nhớ rất rõ. Tôi chỉ nhìn thấy mỗi M trong bầu trời của mình. Quên hết. Quên hết tất cả xung quanh. Bạn có bao giờ biết thế giới của mình sẽ trở nên thế nào khi với bạn chỉ cần một người là đủ hay chưa? Chính là khi bạn nhắm mắt lại và hơi ấm của người bên cạnh là mọi điều mà bạn hằng ước ao, mong chờ. Cách mà anh ta gọi tên bạn, cách anh ta đặt tay lên hông bạn khi băng qua đường, cách anh ta khẽ chạm lên tóc bạn, cách anh ta hỏi “em đã ăn gì chưa?”, cách anh ta nhìn bạn trìu mến… từng chút một ở lại trong cuộc đời bạn. Mãi mãi.

Tôi và M. Phải. Tên tôi và tên M được xếp cạnh nhau và có thể dùng đại từ “chúng tôi” trong vòng sáu tháng như vậy. Có những lúc tôi muốn M là của riêng mình. Tôi phát điên. Tôi bỏ trốn M. Nhưng rồi lại tự quay lại. Ấp mặt vào ngực M. Cắn cắn. Nhấm nhẳng. Yêu thương vô cùng. Khi không ở bên cạnh M. Tôi biết mình bất hạnh. Tôi tự nhủ. Tôi chỉ đang cố làm loạn lên thôi mà. Nhưng điều đó không đúng nữa. Rồi tôi cãi nhau với M. Tôi gọi anh là kẻ dối trá. Bởi vì tôi không thể nói với M rằng tôi sợ. Tôi không thể nói với M rằng tôi cần M cho riêng tôi mà thôi. Tôi không thể nói với M rằng tôi càng lúc càng hoảng loạn và thấy mình bất lực. Tôi đã yêu M nhiều hơn dự định mất rồi. Sự ngột ngạt như một đứa trẻ dại dột hằn học. M bỏ đi. M nói M đã cố gắng để tôi không bị tổn thương. Nhưng ai cũng biết điểm cuối cùng của chúng tôi sẽ là như vậy.


Lâm ngồi so dây đàn bên cạnh cửa sổ. Mùa đông thực sự đã bắt đầu. Lâm vào đại học. Tôi vừa thi tốt nghiệp xong. Bước vào phòng. Lâm đặt cây đàn dựa vào ghế, đứng quay lưng châm thuốc. Tôi tiến đến từng bước nặng nề, nước mắt rơi lã chã theo mỗi nhịp chân, ôm Lâm từ đằng sau, buồn bã.


“Tớ đã mắng anh ấy, tớ đã gào thét với anh ấy nhưng tớ không thể ghét anh ấy được. Tớ biết anh ấy không phải của tớ, tớ tự nói với mình mỗi đêm rằng anh ấy chỉ là một giấc mơ thôi. Nhưng buổi sáng tỉnh dậy, tớ vẫn còn yêu anh ấy. Tớ tự hứa sẽ quên anh ấy. Tớ hứa rằng mình sẽ quên nhưng trái tim tớ… trái tim tớ thì phải làm thế nào? Tất cả mọi người sẽ ngăn cản tớ. Cậu cũng ngăn cản tớ. Và tớ sẽ ngừng lại. Rồi mọi người sẽ tự hào về tớ có phải không?... Nhưng mà… nhưng mà… tớ nhớ anh ấy…. tớ nhớ anh ấy… tớ nhớ anh ấy…”


Mùa đông nào cũng dài. Tôi có lần nói với Lâm như thế khi Lâm chở tôi khắp nơi tìm mua một cái chậu để thả bèo tấm. Người đi trên phố toàn phải cúi mặt. Lặng lẽ. Chắc vì thế mà nhiều người chẳng thích mùa đông. Nó dấy lên trong lòng họ sự cô độc tan hoang, loang dần ra như những vệt dầu lớn. Giữa biển người mênh mông. Mùa đông càng tệ hại. Lâm đi du học. Tôi cũng sẽ đi. Mỗi đứa một đất nước mới xa lạ. Dọc theo chiều dài kí ức, là niềm thương mến vô bờ không bao giờ đủ ngôn từ để diễn đạt. Bởi đôi khi người cùng bạn chống lại cả thế giới chưa chắc là người mà bạn yêu. Người nắm tay bạn bất chấp mọi thất vọng, mọi điều hiển nhiên vốn có chưa chắc là người yêu bạn bằng tình yêu nam nữ thông thường. Tình cảm đó luôn đủ sức khiến bạn nuôi dưỡng trong mình niềm tin về cuộc đời tươi đẹp. Vì chỉ cần cố nhìn thấy nhau một lúc. Bình thản kể cho nhau nghe rằng bầu trời hôm nay xám xịt, xấu xí và những cuộc chia tay ngăn nắp, gọn gàng. Rằng ai cũng phải nhẫn tâm, buồn bã và chết đi sống lại nhiều lần trong tuổi thanh xuân nếu can đảm sống. Rằng tình yêu ấy mà, chỉ là một thằng bù nhìn xuẩn ngốc, chúng ta cùng đấm nó nhiều phát có được không?

Lâm kể về Christian Boltanski cùng hi vọng mở một tiệm bán bánh mì ở Bratislava của ông với một bà vợ béo và mười đứa con. Nhưng Boltanski không bao giờ thực hiện được nó. Bởi đó là một giấc mơ đơn độc. Chúng ta sẽ luôn ước vọng nhiều điều nhưng một số sẽ không bao giờ được thực hiện. Cả chuyện quên hay nhớ cũng thế. Trong một tác phẩm của Proust đã viết: “Một người đàn ông buồn bã có vợ vừa qua đời nhìn thấy bạn mình muốn tự tử. Họ cùng đi qua một khu vườn và anh ta nói với bạn: “Hãy nhìn những đám hoa kia kìa, cả bầu trời nữa. Chúng thật đẹp phải không?” Người bạn mải nhìn và quên mất việc tự tử. Anh ta sống vì anh ta quên. Nhiều lúc chúng ta cần phải quên… để sống một cách trung thực với hiện tại của mình.” Tôi hay chế giễu những câu chuyện già nua của Lâm. Nhưng tôi yêu chúng vì với tôi Lâm luôn luôn đúng. Như bờ vai của cậu ấy cũng vậy. Chúng luôn luôn khiến tôi cảm thấy mình đã đến nơi cần phải đến.


Mười tiếng nữa, máy bay sẽ cất cánh. Tôi đứng phía bên kia đường, muốn nhìn M một lần cuối. Muốn biết hôm nay anh có cười không, có huýt sáo theo một bài hát quen thuộc nào đó không. M cũng nhìn thấy tôi. Nhưng không ai vượt qua khoảng cách trước mặt để nói với nhau lời chào tạm biệt. À mà, những người yêu nhau, họ đã từng phải nói tất cả bao nhiêu lời chào tạm biệt cho đến khi thực sự chia xa? Tôi muốn nói với M rằng tôi xin lỗi. Vào một khoảnh khắc nào đó, tôi đã luôn muốn là một điều kì diệu đối với anh. Nhưng rồi mọi thứ đã trở thành vết thương tệ hại. Nhưng tôi sẽ không băng qua đường. Bởi chúng tôi đã quá xa nhau để anh có thể nghe thấy điều tôi muốn nói. Ngay từ bé, ai cũng được dạy cách làm sao yêu nhưng chẳng ai được dạy cách làm thế nào ngừng lại. Giống như bây giờ, sự kết thúc chẳng phải quá đau đớn đó sao?

Tôi phải đi rồi. Mùa đông nào cũng dài. Tình yêu nào cũng khiến con người ta trải qua nhiều hụt hẫng. Nhưng nỗi buồn nào rồi cũng sẽ tan biến. Ai cũng nhận ra mình có thể tiếp tục sống. Nhưng họ cũng đồng thời nhận ra, không còn nỗi buồn nữa không đồng nghĩa với việc mình sẽ được hạnh phúc… Tôi mỉm cười với M. Rồi quay bước đi. Gió ràn rạt trên những mái nhà bằng gỗ nâu cũ kĩ. Giá mà một lần. M có thể nghe thấy tiếng tôi.


“M à, chúng mình đã từng rất yêu nhau có phải không anh?”





II.

“Ngày mai, em sẽ ở đâu?

Em đã đi

Đi nhiều lắm

Gần hết tuổi hai mươi ngơ ngác…


Hôm qua, em ở bên dòng sông

Ngửa cổ lên trời và hát,

Những lời ca không đầu không cuối

Câu nào… cũng có anh!


Hôm qua, em lại lầm lụi ăn năn

Rưng rưc mùa thu cùng khóc


Hôm qua, hôm qua…

Đầy ắp những ngày khó nhọc.

Con đường nào cũng đến phía không anh.


Hôm nay em ở bên vực sâu,

Phía trước là hư không,

Phía sau là kỉ niệm

Cái nào đáng sợ hơn em không biết nữa.

Cạn mùa đông rồi tàn mùa hạ,

Đi đầu non cuối bể,

Mà không sao qua nổi trái tim mình!...”

-CTTT-


Tôi tự cắt phăng mái tóc dài đã nuôi dưỡng suốt mười năm nay. Vào một buổi chiều mùa thu rơm rớm nắng. Những lọn tóc nham nhở thất thểu buông mình quanh cái bàn rửa mặt bằng gỗ đen lấm chấm. Lúc ngắm mình trong gương, thấy thật lạ lẫm và ngỗ ngược nên khe khẽ nghiêng đầu, cố chành miệng tạo một nụ cười mong tìm cảm giác quen thuộc. Xương gò má nhô lên rồi hạ xuống. Hai lúm đồng tiền lõm sâu. Và tôi khóc. Ngày lạnh. Cũng chẳng cần một lí do gì. Nước mắt cứ tự nhiên ứa ra. Như một phản xạ có điều kiện. Che chở hay tự vệ. Trước những mất mát từ lâu rồi không còn nhớ rõ nữa. Tôi với tay lấy chiếc điện thoại, tự chụp một kiểu nhe răng toe toét rồi ấn nút send gửi mail. Mười phút sau tin nhắn đến. Lâm bảo: “Đẹp trai quá! Cậu đang ở xó xỉnh nào rồi?”


Học xong đại học, tôi xách ba lô đi lòng vòng hang cùng ngõ hẻm. Đi đến đâu cũng cố gửi email hoặc postcard cho Lâm và truyền đạt những điều không đầu không cuối.


“Tớ sắp chết đói ở Thượng Hải rồi!”


“Hôm qua, tớ nhìn thấy một người giống M kinh khủng ở Fukuoka. Thế là tớ cười với anh ta. Anh ta cười lại. Hay là tớ cũng giống người yêu nào đó của anh ấy? Tớ đã nghĩ như thế.”


“Cậu có tin được không? Đi đến đâu tớ cũng hẹn hò đấy. Xong rồi tớ bắt người ta xòe lòng bàn tay cho tớ xem. Tớ nắm tay họ. Nó chẳng vừa gì cả. Thế là tớ buông. Cuộc hẹn kết thúc. Tại sao bàn tay M lại ấm đến thế hả cậu?”


“Cậu nhất định phải nhìn thấy những con gà ở Jamaica. Chúng có cái đuôi màu trắng. Béo ú. Buồn cười lắm! Chúng làm tớ nhớ đến chuyện hồi nhỏ, tớ đã luôn ước ao được nuôi một con gà con màu vàng óng. Mỗi ngày để nó lên chiếc xe máy cày điều khiển từ xa của cậu và dắt đi chơi. Nhưng sợ nó bị lớn lên, sẽ phải vào nồi phở của bác Hạnh. Nên chẳng có được con gà con nào cả! Bây giờ tớ vẫn buồn đấy! Cậu xem, thật không ra sao nhỉ!”


“Hôm nay tớ đã nhớ M một trăm bốn triệu tỉ lần. Nếu mà tớ biết đếm, Lâm ạ!”


Và tôi cũng viết rất nhiều những bức thư cho M nữa. Nhưng tôi không gửi, lặng lẽ cất chúng vào một cái hộp giấy màu đỏ, đi đâu cũng để vào va li. M hẳn nhiên chẳng cần đọc để làm gì. Vì những điều ấy, tôi đã viết trong vô thức, như thể chưa bao giờ có cuộc chia li nào, chưa bao giờ có mất mát, có tổn thương hay xa cách nào. M vẫn luôn thuộc về tôi. Hay là tôi đã luôn cố giữ anh ấy bên cạnh theo một cách riêng có phần nào ngờ nghệch. Người ta hay nói về sự dại dột cô đơn của các cô gái, cứ cố bám víu vào quá khứ, cứ cố giữ chặt lấy những điều vốn dĩ đã không hoặc chưa bao giờ thuộc về mình để hủy hoại hiện tại. Ừ. Có lẽ người ta cũng đúng. Mà có lẽ người ta cũng sai. Hoặc người ta chẳng hiểu quái gì về tình yêu hết cả nếu họ thực sự lắng nghe trái tim mình.


- Lâm này, tớ nghĩ người ta yêu ai đó chỉ vì một lí do đơn giản lắm!

- Thế lí do của cậu là gì?

- Của tớ á?

- Tớ biết nó sẽ là một lí do rất bé.

- Ừ. Tớ chỉ muốn yêu một ai đó vì mỗi sáng thức dậy, lời đầu tiên có thể nói là: “Anh à, đêm qua em đã nằm mơ buồn cười lắm!” Vậy thôi.


Nên tôi cứ mộng mị mãi. Những giấc mơ không đầu không cuối. Về M. Về một đứa trẻ có đôi mắt thông minh cứ hát đi hát lại bài hát tiếng Pháp xung quanh chuyện làm thế nào để trồng những cây súp lơ trong vườn. Về lúc M ôm tôi lần đầu tiên, người cứ run rẩy lạ lùng. Về lúc M quay lưng bỏ đi. Về chuyện tôi ghét ăn cá nhưng trong mơ lại cứ nướng cá và bắt M ăn bằng hết. Về giọng M ấm áp, thủ thỉ “ngoan nào, anh thương”… Nhiều không kể hết những giấc mơ ngổn ngang như thế. Buổi sáng tỉnh dậy, tay quờ quạng tìm điện thoại trong lúc mắt còn chưa mở rõ. Chẳng hiểu để làm gì. Chẳng hiểu chờ đợi gì. Có một lần, tôi ngồi xe buýt ba mươi hai tiếng. Hết ngủ rồi lại tỉnh. Hết đọc sách, nghe nhạc, viết lung tung rồi lại ngủ. Lúc đến nơi mới biết hóa ra mình đã đi qua rất nhiều biên giới và dừng chân ở một nơi heo hút vô cùng. Xe dừng ở trung tâm thị trấn. Có một cái siêu thị (nhưng thực ra là giống một tiệm tạp hóa lớn hơn), một cái bưu điện sơn tường vàng kiểu cổ điển, vài cái ô tô Renault loại xe gia đình đời cũ và một ông già ngồi hút thuốc bên cạnh con chó săn râu bạc thếch. Xuống xe cùng tôi là Chan. Cậu ấy năm đó hai mươi tuổi. Nghĩ rằng cuộc đời chả có gì đặc sắc nếu người ta cứ cắm mũi vào học, đi làm, kiếm tiền, hẹn hò, đám cưới, sinh con rồi chết vì ung thư não hay Alzheimer. Ở một nơi rõ ràng là trơ khấc như nơi này, thật tự nhiên, chúng tôi quay sang nhìn nhau.

- Lang thang à? – Chan hỏi.

- Ừ.

- Vậy đi cùng thôi!

- Ừ.

Chúng tôi thuê phòng trong một nhà trọ kiểu địa phương giản tiện. Bữa sáng ăn chung với gia đình chủ nhà. Mỗi phòng có giường gỗ dành cho một người, phòng tắm nước nóng, một bức tranh vẽ bình hoa cũ kĩ và một cái kệ không có mục đích gì cụ thể. Sau bữa tối, Chan hỏi tôi có muốn đi dạo một vòng quanh làng không (bây giờ thì chúng tôi đã biết nó thực ra là một cái làng chứ không phải thị trấn hay thành phố gì cả). Tôi đồng ý. Tour du lịch cơ bản diễn ra nhanh đến nỗi chưa đầy hai mươi phút đã quay lại đúng nơi bắt đầu. Vậy nên, chúng tôi quyết định ghé vào quán rượu vừa nhìn thấy trên đường đi. Quán vắng hoe. Không có nhiều chỗ ngồi lắm ngoài quầy bar, cái bàn con giữa nhà và thêm một cái khác ở gần cửa sổ. Trời mùa hè tháng Bảy nhưng nhiệt độ đã giảm xuống khá thấp do địa hình cao. Chúng tôi gặp lại ông già hút tẩu lúc ban chiều đang ngồi bất động trước một li whisky lớn. Chan khẽ gật đầu chào ông. Ông già vẫy tay ra hiệu “ngồi xuống đi nào!” Hai cái cốc nữa được mang ra. Trên mặt ông có một vết sẹo lớn ngang má. Tôi không kìm được, đưa tay lên vuốt nhẹ nó. “Đẹp quá, nó có hình mặt trăng hả bác?” Ông già hiền từ cười.


- Hai đứa mày bị thất tình à?

- Sao bác lại nghĩ thế ạ? Chúng cháu không giống yêu nhau à? – Chan đùa đùa.

- Không. Một đứa thì u uất. Một đứa thì ngơ ngác. Và kéo nhau đến nơi khỉ ho cò gáy này chỉ có thể là những đứa bị lạc mà thôi.

- Bọn cháu có mua vé đấy!

- Thế các cô, các cậu tưởng cứ làm đúng hướng dẫn sử dụng nghĩa là các cô, các cậu luôn sáng suốt chắc?

Tôi dựa đầu vào vai ông già. Mùi khói thuốc lâu ngày giống như một nỗi ám ảnh cư ngụ trên chiếc áo sơ mi ca rô màu đỏ rượu của ông.


- Con bé này đau lắm hả? Bọn con gái chỉ giống nhau đúng một điểm. Yêu đương vào là nghĩ như mình hết đời rồi!


Chan cười. Để lộ răng khểnh. Giống M. Cả mắt cũng nheo lại. Giống M. Ở đuôi có ba cái vạch be bé. Giống M. Nên tôi cứ nhìn mãi. Cho đến khi Chan phát hiện ra sự kì quặc đó. Nhưng cậu ấy để mặc tôi, tiếp tục chuyện trò với ông già về đủ thứ linh tinh trên đời. Chan kể gia đình cậu có truyền thống làm trà rất lâu đời của Đài Loan nhưng cậu chẳng hứng thú gì với trà. Cậu thích rượu mạnh nên cậu rất hay bị người trong họ mắng, như thể cậu là thằng mất gốc sạch sẽ, trốc hết cả rễ rá lên đầu. Vậy là cậu rút một cục tiền rồi đi khắp nơi. “Thật là một thằng may mắn vì có điều kiện để ngông cuồng!” Ông già nhận định. Tôi gật đầu phụ họa. “Bọn trẻ bây giờ cứ thích coi trời bằng vung. Khà khà.” Ông tiếp luôn.

- Thế lúc ông còn trẻ, ông thế nào ạ? Ông có được cô gái nào yêu theo kiểu “hết đời” không hả ông? – Tôi hỏi.


Ông già trầm ngâm không trả lời, uống cạn li rượu rồi nâng cái tẩu lên rít một hơi dài. Bên ngoài gió đột nhiên trở mạnh, quất ràn rạt vào cửa kính. Quán chỉ còn mỗi ba chúng tôi trong sự yên lặng bất ngờ có đôi phần rầu rĩ. Ông gọi thêm một li whisky nữa. Tôi dùng ngón tay vẽ những chữ M theo nhiều kiểu khác nhau lên mặt bàn. Không ai còn nói với ai lời nào cho đến gần mười một giờ thì đứng lên ra về. Trước lúc rẽ theo hai hướng khác nhau, ông già xoa đầu tôi, bảo: “Ngày xưa, cũng có một con bé ngốc thích “hết đời” và ông thì lạnh lùng bỏ đi. Trong lòng đau xót, nhưng với một người đàn ông, con biết không, được yêu nhiều quá sẽ trở thành một gánh nặng mệt mỏi nếu không thể làm được điều gì cho đối phương. Có phải là con đã quá yêu rồi không cô bé?” Ông nhét vào tay tôi một cây kẹo vị quế, đặc sản của làng rồi quay lưng vẫy tay chào.


Một ngôi sao chết đi, cháy lần cuối cùng vụt ngang qua bầu trời. Tôi đã đi rất nhiều nơi, qua rất nhiều thành phố, gặp gỡ rất nhiều người. Trong lòng vẫn luôn tin rằng mình thực sự muốn tìm hiểu thế giới bao la này cho đến khi chùn bước. Nhưng rốt cuộc tôi đã nhầm. Tôi chỉ đang cố tìm một xó xỉnh nào đó, một cái góc vừa vặn nào đó để nhét mình vào, đóng gói lại, trốn khỏi M. Mãi mãi. Nhưng M hình như chẳng chịu đi đâu cả. Ở lù lù đấy, từ khi là một mầm xanh hi vọng tôi vô tình gieo vào cuộc đời mình, rồi thành một cái cây, một ngọn đồi. Lì lợm và bướng bỉnh như thế. Tối đó, Chan và tôi dựa lưng vào nhau ngủ. Như hai cá thể đơn độc nhất trên hành tinh này. Cô gái của Chan mất cách đây sáu tháng trong một tai nạn giao thông. Cậu bảo đó là lí do duy nhất khiến cậu cảm thấy hóa ra việc già đi rồi chết vì ung thư não hay Alzheimer tuyệt vời hơn rất nhiều việc bị một cái xe tải chèn qua khi hai mươi tuổi. Tự nhiên tôi nhớ có lần đã nói chuyện với Lâm qua điện thoại suốt nhiều tiếng liền.


- Mình nghĩ là anh ta đã quên béng cậu rồi!

- Sao cậu biết?

- Với đàn ông, có một nguyên tắc thế này: bất cứ điều gì xảy ra cách hiện tại sáu tháng đều không còn giá trị. Nếu có thắc mắc về vấn đề nào đó, phụ nữ chỉ nên đưa ra trong vòng bảy ngày trở lại. Và cậu xem đi, đã bao nhiêu lâu rồi? Tất cả những điều cậu luôn giữ chặt trong tay ấy, chỉ là một mớ kỉ niệm mà thôi. Nó không còn hạn sử dụng nữa đâu Yên ạ!


Tôi đi gần Chan. Khẽ nắm lấy bàn tay cậu ấy. Bất giác muốn hỏi cậu ấy về “hạn sử dụng” của tình yêu. Nhưng rồi lại thôi. Có lẽ bởi vì Chan chỉ là một thanh niên hai mươi tuổi bất cần, bị tổn thương và không ràng buộc. Còn M. Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, có gia đình và một đống trách nhiệm không tên quấn quanh cổ. Nếu có thể quên được mọi điều không cần thiết, ví dụ như là tôi, thì đó thật là điều may mắn lắm. Xét cho cùng, một cuộc gặp gỡ, một cái chạm hờ, một lần vội vã mà tôi cứ nghĩ nó là số phận của mình. Vì tình yêu ấy mà, cô gái nào cũng có lần tin mình sẽ đi đến cùng trời cuối đất. Nhưng cùng trời cuối đất là nơi nào khi chỉ cần M gọi tên tôi, cuộc đời đã buông một hơi thở khẽ qua tai? Thế là vào khoảnh khắc đấy, tưởng mình đã đến rồi, cái nơi mà người ta vẫn gọi là “cùng trời cuối đất” ấy. Bảy ngày, sáu tháng, một năm. M đã quên rồi. Hoặc M cũng không thể nghĩ đến nữa. Tôi nên mừng cho M hay là buồn cho tôi?

Tôi nói với Lâm chắc sẽ khó có thể gặp lại Chan. Nhưng Chan chính là người đã chỉ cho tôi thấy rõ ai cũng có một vết thương lòng và cách riêng đối diện với hiện thực. Cả ông già ở ngôi làng trên núi mùa hè năm đó. Đã giúp tôi hiểu, tình yêu của một người có thể trở thành sự phiền muộn của người khác, ngay cả khi giữa họ đã từng có biết bao điều ngọt ngào với nhau. Nhưng tôi vẫn không đành lòng. Tôi đã cố gắng để thỏa hiệp với sự thật, với nỗi nhớ, với khát khao tinh thần lẫn nhục cảm. Và tôi thua. Nên tôi mua vé quay về Hà Nội. Vào giữa mùa đông. Khi cơn gió mùa đầu tiên ồ ạt thổi trên con phố dài co ro quạnh quẽ. Tôi đứng bên kia đường, nhìn sang phòng mạch của M lúc trời còn đầy sương mù buổi sáng. Mọi thứ hầu như chẳng khác đi là mấy. Từ cái vỉa hè gồ ghề lởm khởm cho đến hàng cây bàng gầy trơ thân đỏ ối. Từ cái ban công lắp đầy máy lạnh M đứng hút thuốc mỗi buổi chiều cho đến bãi để xe kín đặc tay ga, tay côn. Chẳng có gì khác. Bởi chẳng ai buồn thay đổi những thứ đã trở thành thói quen còn dùng được, cho dù nói đã xấu xí, cũ mèm. Rồi M xuất hiện. Mặt trời rẽ một lối nhỏ trên trời, xua đám sương mù tản ra nhiều hướng. M nhìn thấy tôi. Trong tầm mười phút, M đứng yên bất động. Tôi bước một chân xuống đường, xong lại thôi. Không đủ can đảm tiến thêm bất kì bước nào nữa. M băng qua đường.


“Trời lạnh mà sao em mặc phong phanh thế này?”


À, tôi đã thực sự gặp lại M rồi. Giọng nói ấy. Ngôn ngữ ấy. Cử chỉ ấy. Khuôn mặt ấy. Tôi đã gặp lại rồi. Nên tôi muốn ôm chầm lấy M ngay lập tức. Muốn kể cho M nghe những buổi sáng tỉnh dậy, tôi đã nhớ những cuộc gọi của anh đến thế nào. Muốn nắm lấy tay M để xóa sạch đám muộn phiền này. Để lại được yêu anh. Được rúc đầu vào vòng tay M, và bảo: “Đồ mèo hư!” Nhưng M lùi lại.


“Khoảng cách lớn nhất là khi em ở cách anh hàng nghìn cây số và chỉ có thể nhớ anh?

Hay khoảng cách lớn nhất là khi anh đứng trước mặt em, cười với em và em biết mình vĩnh viễn không bao giờ còn chạm vào anh được nữa?”


M nhắn tin. Anh nhớ em. Tôi trả lời. Em cũng nhớ anh. M bảo: “Anh mua gì nóng cho Yên nhé.” Tôi dạ. M chở tôi trên đường. Tôi ngồi sau, đầu hơi cúi, thỉnh thoảng chạm vào vai M. Mùa đông kì lạ. Tôi hỏi M. Anh có yêu em không? M không trả lời. Tôi thấy mình kì lạ. Tôi gọi điện. M ngắt máy. Tôi nhắn tin. M không đáp lại. Hôm sau, M lại xuất hiện. Anh nhớ Yên. Tôi nghĩ mình đang chơi trò nhào lộn. Nhưng bản thân lại không phải là một diễn viên xiếc chuyên nghiệp. Tôi muốn hỏi M tại sao. M bảo đừng hỏi. Tôi ngừng lại. Có phải khi bạn đã từng có một vết thương, trò hỏi đáp nào cũng đều trở thành vô nghĩa? Tôi gửi mail cho Lâm. Kể rằng mình đã về Hà Nôi. Đã đến chào bố mẹ Lâm. Đã đếm đủ một trăm mười lăm bước chân từ nhà cũ về phía cái cột có gắn loa phát thanh buổi sáng. Chỉ có điều người ta không còn phát nhạc Những bông hoa nhỏ nữa, thay vào đó là vô vàn nghị định lẫn lệnh kêu gọi đi nghĩa vụ quân sự.


- Cậu gặp anh ta rồi phải không?

- Ừ. Anh ấy bảo đừng có hỏi gì cả.

- Phải rồi.

- Phải á?

- Ừ. Vì có trả lời rồi cậu cũng sẽ chẳng tin đâu mà. Cái đầu bướng bỉnh của cậu luôn biết cách nhào nặn tình huống một cách diệu kì.

- Tớ?

- Ừ. Như tất cả bọn con gái rắc rối khác.

- Tớ không thế. Tớ chỉ yêu anh ấy thôi.

- Vậy cậu nghĩ là anh ta có còn muốn tình yêu đó hay không?


Tôi không biết. Tôi đã quên mất mình nên tự hỏi bản thân câu này. Ngay từ lúc bắt đầu cũng chưa bao giờ thắc mắc liệu M có cần tình yêu của mình hay không. Cứ cắm cúi xông đến, cứ cắm cúi lao mình rồi đau rồi ngã mà vẫn chưa một lần biết. Liệu M có cần tình yêu của mình hay không. Cũng giống như việc quay trở về vậy. Liệu M có cần tình yêu của mình hay không. Tôi không biết.


Mẹ nấu canh dưa cải chua với thịt bò, món mà tôi có thể ăn mãi không chán. Buổi trưa, nhà yên ắng lạ thường. Rửa bát xong, mẹ rót cho tôi một cốc trà sen lớn, bảo ra phản nằm lên chân mẹ. Ngoài cửa sổ, mưa phùn bay lất phất. Sắp đến Tết, nhà nào cũng vội vã. Buổi sáng đi ra ngõ lại thấy bác An tưới sân, bắc thang lau đi lau lại từng thanh cửa sắt cho đến khi bóng loáng lên mới xoa bụng cười hà hà. Bác An mười năm nay vẫn thế, mỗi lần nhìn thấy tôi đi ngang sẽ lại hồ hởi nói lớn: “Này, hay yêu thằng cháu bác đi con bé kia!” Tôi đáp lại: “Anh ấy đã mọc lại răng cửa chưa ạ?” Thế rồi hai bác cháu cười khì. Chuyện là hồi nhỏ, tôi học chung trường mẫu giáo với cháu bác An. Trẻ con xích mích thế nào, tôi lại còn “nữ quyền đầu gấu”, có lần đấm thẳng vào mặt, làm gãy cả răng cửa của người ta. Kể từ đó, hai bác cháu thường xuyên lôi chuyện đấy ra đùa mặc dù tôi chưa bao giờ đấm vào mặt ai nữa cả. Mà bác An cũng chính là người hay “than phiền” Tết ở nhà tôi giản dị quá thể. Nhưng điều duy nhất khiến tôi yêu Tết là được ngắm những cái chén phủ đầy mạ non xanh mướt của mẹ hay một cái chậu xinh xinh bằng men sứ thả hoa súng trắng. Không giò, không chả, không cỗ, không rượu. Lúc giao thừa xong, sẽ ôm mẹ thật chặt, đèo mẹ lên ngôi chùa nhỏ gần nhà thắp một nén hương. Vậy là hết Tết. Cảm nhận được rõ bàn tay mẹ ngày càng gầy đi. Năm tháng đánh từng dấu nhỏ lên cả vết vân tay. Gối đầu trên chân mẹ, để thời gian luồn qua từng lọn tóc mềm, tôi hỏi.

- Tại sao người ta lại cứ bỏ đi hả mẹ?

- Vì chúng ta đã cho người ta cơ hội nghĩ mình là một lựa chọn.

- Con mệt rồi.

- Mẹ thương.


Tôi nhớ đã từng đọc được ở đâu đó rằng (xin lỗi tác giả vì trí nhớ tệ hại của mình) thật buồn khi biết người ta không còn yêu mình nữa. Giống như giật mình thức dậy sau một giấc ngủ trưa và nhìn ra ngoài thấy trời đang mưa. Rõ ràng là sự u uẩn ấy nó không mạnh mẽ, nó không cồn cào nhưng nó dai dẳng vì bạn biết, ngay bây giờ, ngay lúc này, cho dù bạn có hét lớn lên rằng em yêu anh lắm, người ta cũng chẳng bao giờ nghe thấy tiếng bạn. Khi một tình yêu chết đi, điều đáng tiếc nhất, tôi nghĩ không phải sự đổ vỡ vì ai cũng có thể tiếp tục làm việc, ăn, ngủ, gặp gỡ, facbook, email, hôn, cười, nói dối. Điều đáng tiếc nhất chắc chắn là sự thất vọng ở trong lòng. Cái mầm hi vọng xanh tươi, sau một trận lũ đã héo hắt, hoang tàn. Như vậy đấy. Rồi bạn cảm thấy không đành lòng rời bỏ nơi này. Nhưng điều duy nhất bạn luyến tiếc là một hình ảnh đã đi qua, bạn không bao giờ còn có thể gặp lại được nữa chứ không phải con người đang đứng trước mặt bạn bây giờ, nhìn bạn sụp đổ một cách bất lực.


- Bao giờ thì cậu đi? – Lâm nhắn tin.

- Anh ấy đã hoàn toàn buông tay nên có thể đi bất cứ lúc nào.

- Không đúng. Anh ta chẳng liên quan từ lâu lắm rồi. Cậu mới là người không chịu buông thôi.

Có lần mẹ bảo Lâm giống như một phiên bản sáng suốt và mạnh mẽ của tôi. Những điều Lâm nói ra đều là những thứ mà tôi hiểu rõ nhưng luôn cố tìm cách trốn chạy, chưa bao giờ đủ can đảm để đối mặt. Tôi hỏi M, tôi có thể gặp M một lần trước khi đi hay không. M ừ. Tôi bảo để tôi đến đón M. M ừ. Taxi dừng ở phía bên kia đường của phòng mạch. Tôi bước xuống xe. M đã đứng đợi sẵn. Tôi nhìn M trìu mến rồi mới bước qua đường. Chiều hai mươi chín Tết, người qua lại vội vã. Một chiếc xe máy chở vô số chậu cảnh cồng kềnh tránh một người phụ nữ đi ngược chiều, lảo đảo, ầm ầm lao thẳng vào tôi. Hôm ấy, trời hình như hơi lạnh. Mưa phùn bay nhẹ như tơ trời. M mặc áo sơ mi ca rô màu xanh. Trầm mặc hút thuốc. Hôm ấy, tôi muốn được nhìn M mãi mãi như thế. Để trong lòng mình, anh vĩnh viễn là một giấc mơ. Hôm ấy, tôi nghĩ bầu trời đã rất đẹp. Tôi có thể đi qua sự thất vọng, đi qua những buổi sáng khi tỉnh giấc thì sợ hãi vì biết rằng mình bắt buộc phải tỏ ra mạnh mẽ kiên cường. Có thể khóc một cách tự nhiên trước mặt M và bảo. Em đau lắm, mèo à. Thế là xong. Nỗi tức tưởi bị chôn giấu này. Thế là xong. Trọn vẹn. Thanh bình. Bởi không còn tình yêu nữa, kỉ niệm dẫu có đẹp cũng chỉ là một gánh nặng phải buông.


Nhưng mà, tôi đã ngã xuống trước khi chạm được đến tay M...


Nếu có một ước mơ. Tôi chỉ ước có ai đó nghe thấy tiếng mình trong cuộc đời này. Và trả lời bằng một cái chạm tay thật khẽ. Rồi thôi.


Đọc tiếp : Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 9


Đọc thêm...

Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 6


Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 6

Alô, đây là ga Hạnh Phúc!



Tôi đang viết một câu chuyện hết sức hoang đường. Xem như là tự cho phép một lần được ỷ lại vào sự phi lí của tình yêu vậy! Vốn dĩ tình cảm nào của bản thân cũng như giấc mộng. Chỉ là cần thời gian để can đảm bước qua thềm. Vậy thôi.


Thời tiết se se lạnh. Tháng Chín, ở trên đỉnh đồi, cô mặc váy hoa dài phủ qua gót chân, tóc vấn cao, choàng khăn len màu rượu đỏ. Tình cảm bồn chồn trong lồng ngực. Vào một thời điểm nào đó đã qua, cô không kìm lòng được mà khóc như đứa trẻ. Chỉ ước ao với ai đó trên hành tinh bận rộn này, mình thật sự quan trọng, quan trọng đến mức tuyệt đối, đến mức ích kỉ. Mỗi buổi sáng khi thức dậy, người đàn ông đó kéo cô vào lòng thì thầm “con mèo của anh”, râu cọ nhẹ lên vai ram ráp. Ngoài cửa sổ, mùa thu bình dị bước qua thềm. Và rồi anh xuất hiện. Lúc nằm ngủ, dịu dàng như điều hiền lành cuối cùng của thế giới còn sót lại. Cô có thói quen dậy sớm, pha một bình trà lớn, ôm lấy lọ sứ đựng đầy bánh quy gừng tự nướng, ngồi ở cái ghế bành trước sân, ngắm hàng cây phong rủ lá. Lần nào anh cũng xuất hiện sau lưng, quàng lên vai cô một chiếc khăn len lớn. Sự ấm áp tĩnh lặng đó quá đỗi xinh đẹp. Anh bảo: “Anh sẽ cùng Yên chống lại cả thế giới.” Cô nhìn anh mỉm cười. Khoảng cách giữa hai con người vốn dĩ xa lạ, sau những lời như thế mà thu hẹp lại. Cô biết mình có thể đã cả tin nhưng khi nhìn vào mắt anh, hạnh phúc trở thành điều hiển nhiên giản dị.

Trong nhà có một căn phòng mà cô khóa kín. Ngày nọ anh mở cửa bước vào. Hóa ra đó là một nơi cất giấu kỉ niệm. Trên tường, trên sàn nhà, trong hộp, vương vãi hình ảnh cô và một người đàn ông có nụ cười vững chãi. Đột nhiên cô xuất hiện sau lưng anh, quát lên giận dữ. Nước mắt vội vã buông mình vào khoảng không gian giữa họ. Từ giây phút đó anh biết, trong cô có một vết thương lòng còn tấy đỏ yêu thương. Hóa ra sự xa lạ không phải là thứ dễ dàng xóa nhòa. Anh tiến lại gần, ôm cô vào lòng, “Anh xin lỗi!” Ừ, anh xin lỗi. Thật lòng anh cũng muốn tự xin lỗi chính mình vì đã để bản thân biết được anh không là duy nhất trong trái tim cô.

Ga Thời Gian nằm khuất sâu ở cuối con đường ngoằn nghèo phía cao cao bên rìa thị trấn. Anh vuốt tóc cô rồi bảo cô hãy đi đi. Cô do dự nhìn anh thật lâu. Anh mỉm cười gật đầu, đầy khích lệ. “Em hãy đi đi, dũng cảm lên nào!” Con người chỉ có thể tiến lên khi thôi ngoái đầu nhìn lại. Và một khi không thể toàn tâm toàn ý hướng về trước thì cách tốt nhất là đứng lại, quay hẳn người để nhìn rõ xem thực ra điều gì đang níu giữ mình. Vậy là bây giờ cô đang đứng ở đây, giữa sân ga này, một mình, với tấm vé “ba ngày cho quá khứ” ở trong tay. Đó là một buổi sáng mùa thu chậm rãi, lác đác người đang chờ trong bình thản. Tất cả họ đều đứng đơn độc. Bên cạnh cô là người đàn ông trung niên khá cao lớn mặc áo dạ màu ghi xám đắt tiền, trầm mặc đốt thuốc. Cách đó tầm vài mét, gần cây đèn vàng cột gỗ sơn đỏ là một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy cưới trắng tinh. Mái tóc cô được chải cẩn thận, bàn tay có vài vết xước vẫn còn rươm rướm máu. Cô đứng lên, tiến về phía cô gái, chìa ra một tờ khăn giấy trắng. Khi vị trí giữa họ thu hẹp, cô mới biết, phải đến đủ gần một con người mới có thể nhìn rõ sự cô quạnh trong mắt họ. Bởi vì ai cũng luôn cố tỏ ra mình mạnh mẽ nhưng không biết rằng bằng cách này hay cách khác, nỗi buồn vẫn vô tình rơi xuống những nơi họ bước qua. Giống như ở cái sân ga hiu hắt này, tất cả họ đều đến đây, để chờ đợi một chuyến tàu đi ngược về quá khứ. Có người thì kiếm tìm, có người thì hi vọng, chỉ riêng cô thực sự không biết mình đang mong ngóng gì. Cô gái không nói gì, lẳng lặng nhận tờ khăn giấy từ tay cô.

Tám giờ ba mươi hai phút sáng. Rừng lá phong đỏ ối rung lên xào xạc. Chuyến tàu của họ đã đến. Người đàn ông bước lên tàu trước. Cô gái mặc váy cưới tiếp theo sau. Không còn ai nữa. Chỉ còn cô vẫn bần thần nơi bệ cửa. Mùa thu vỗ nhẹ vào lưng. Họ chắc hẳn phải háo hức. Vậy tại sao cô lại e sợ đến thế này? Người đàn ông của cô, sự dịu dàng cuối cùng còn sót lại của thế giới, liệu có còn là của cô nữa hay không khi chuyến tàu này lăn bánh? Không có ai trả lời cô. Mùa thu vẫn nhẹ nhàng. Hơi lạnh phả ra từ nhiều phía, cuộn thành từng vòng tròn xoay xoay dưới chân. Sự tĩnh lặng vô hình đẩy con tàu tiến về phía vùng trời màu lam thẫm xa xa…


Ngày thứ nhất

Quán là một nơi cũ kĩ, quanh năm suốt tháng để nhạc của Feist. Ấy vậy mà những người đến đều không có cảm giác chán ngán. Họ trốn vào một góc riêng, làm những việc không cụ thể, một mình. Hôm đó là ngày 13 tháng 9. Cô đi giày thấp màu đỏ, váy ngắn trên đầu gối, tóc buộc cao, trông bé xinh như một viên kẹo. Cô bước ra ngoài, Vinh đi vào quán. Lối trải sỏi trắng phát ra những tiếng lạo xạo. Họ dừng lại lúc lướt qua nhau. Ngoảnh đầu cùng nói “Nhìn bạn quen quá!” À, cơ mà không quen chút nào. Mỉm cười rồi tiếp tục con đường của mình. Cô đi bộ đến ngã tư thứ nhất. Trong lòng đã bối rối mênh mang. Cô đi bộ đến ngã tư thứ hai. “Làm thế nào, làm thế nào, cô không muốn vụt mất người đàn ông ngỡ là quen mà thực ra lại hoàn toàn là xa lạ đó!” Trái tim thổn thức những nhịp đập dồn dập. Có lẽ nào thứ cảm giác không thể đặt tên này lại hoàn toàn có thực? Cô quay mình chạy thật nhanh về quán. Vinh vẫn còn ngồi ở đấy, mắt chăm chú vào tờ tạp chí Thể thaotrước mắt. Cô gõ nhẹ lên bàn. Vinh ngước mặt lên. “Thật tình là chúng ta không hè quen biết nhau hay sao?” Cô hỏi. Vinh có giọng nói thật trầm, mạnh mẽ mà từng trải hơn rất nhiều so với dáng vóc. “Bây giờ thì có thể quen rồi!”

Vậy là cô yêu Vinh. Từ cái nhìn đầu tiên lúc bước qua nhau giữa buổi sáng mùa thu bỡ ngỡ. Cô không biết Vinh là ai, đến từ đâu, làm gì và ràng buộc gì. Chỉ biết lúc nhìn thấy Vinh, thế giới đã đột nhiên thay đổi. Nhanh đến mức, cô chỉ kịp nhận ra, ồ hóa ra cô mong muốn được nắm lấy tay người đàn ông này là thế, rồi chống cằm nhìn anh ta, nói bất cứ chuyện gì cũng được, cho đến khi mệt nhoài, mùa thu vẫn còn lưu luyến, không đành lòng giũ áo ra đi. Thế giới thật hoang đường và kì diệu. Buổi sáng, cô tỉnh dậy, phủ òa lên ngực Vinh, cọ mũi mình vào mũi anh cho đến khi Vinh lắc lắc đầu ngái ngủ. Vinh cười. Hạnh phúc của cô ở đấy. Sau tia nắng đầu tiên len qua tấm rèm hoa màu ngọc bích. Vinh hỏi. “Yên yêu ai nhỉ?” Cô chun chun mũi. “Yêu Vinh.” Vinh bất giác nằm lên bụng cô, thổi nhè nhẹ khiến hơi thở âm ấm xuyên qua lớp vải mỏng ùa vào, nhẹ nhàng ôm lấy từng tế bào bé xíu. “Anh yêu Yên hơn!” “Sai rồi, anh phải yêu Yên nhất chứ!” Vinh lắc đầu. “Không được.” Cô phụng phịu. “Tại sao?” Vinh ngồi dậy, hai tay ôm lấy mặt cô, rồi từ từ đặt một nụ hôn lên đầu mũi.

Tháng Mười. Trời bắt đầu trở lạnh. Những buổi chiều gió rít ràn rạt. Vinh mặc T-shirt màu đen, quần jean bạc cũ kĩ, miệng huýt sáo theo đoạn điệp khúc trong bài Spacebound: “I’m a spacebound rocketship and your heart’s the moon. And i’m aiming right at you. 250.000 miles on a clear night in June. And I’m aiming right at you… right at you.” Cô mở tung cửa vào nhà, trên tóc vẫn còn vương một chiếc lá vàng bị gió thổi tung. “Anh là tên lửa hay anh là mặt trăng đây?” Cô nheo nheo mắt hỏi. Vinh quay lưng lại, trên tay là một khay cookies nóng hổi vừa lấy ra từ lò. “Anh là người đàn ông tuyệt vời biết nướng bánh mà không bị cháy.” Cô khoanh tay trước ngực nhìn Vinh. Bên ngoài, hơi lạnh xoay thành từng vòng quấn lấy nhau vội vã. Mùi sô cô la nóng quyến rũ và ấm áp len lỏi khắp nhà. Khoảnh khắc này, cô muốn được ngắm nhìn Vinh mãi mãi, ghi nhớ mãi mãi để biết rằng mình đã từng yêu anh đến thế.

Không gian bất giác rung lên, trước mắt cô là một màu trắng xóa…


Ngày thứ hai

Phía bên kia thành phố, Vinh có một cuộc sống khác của riêng mình. Ở đó, anh có công việc, có bố mẹ, anh chị em, một ngôi nhà hai tầng ấm cúng và… một cô bạn gái bảy năm. Phía bên kia thành phố, cuộc sống của anh là một cuộc sống giản dị, đủ đầy trong chừng mực vừa phải khiến bao người ganh tị. Phía bên kia thành phố, là một Vinh-không-có-cô.

Quán vẫn để nhạc của Feist. Mùa thu rồi, không còn cúc dại trắng nữa. Những bệ cửa im lìm màu buồn bã. Cô ngồi đối diện Vinh, nghe anh nói về cuộc sống phía bên kia thành phố của mình. Cô không khóc. Chỉ cảm thấy bất cứ điều hoang đường nào cũng có thể là sự thật. Đã đến lúc Vinh đủ dũng cảm thật thà với cô. Những ngón tay run run đan vào nhau. Vinh bảo: “Anh xin lỗi.” Cô không nói được lời nào, đầu óc trống rỗng. Hóa ra đến một ngày cô phải biết Vinh là ai, từ đâu đến, thuộc về thế giới nào. Có một ngày, Vinh nắm lấy tay cô và muốn cô biết rằng cô chỉ có thể lựa chọn rời xa anh hoặc là có anh ở một phần hai thế giới.

Cô tựa đầu vào vai anh đọc sách. Cô đọc nó lần thứ n trong đời mình. Khi gấp cuốn sách lại, đột nhiên khao khát nắm lấy tay Vinh. Cô thì thầm. “Anh là cánh buồm đỏ thắm của Yên.” Nước mắt lúc ấy chợt băng mình qua nỗi cô đơn mà rơi xuống, chạm vào ngón tay Vinh. Những ngày cuối thu, trời u ám khôn cùng. Vinh siết chặt lấy cô. Ngôi nhà trở nên quá thênh thang và lạ lẫm. Cô bước chân trần xuống đất. Lúc chạm vào sàn, bất giác lạnh rùng mình dọc suốt sống lưng. Vinh kéo tay cô. Anh bước xuống trước, bế thốc cô trong tay, đặt cô ngồi vào chiếc ghế bành nhung màu đỏ thẫm. Rồi Vinh quì xuống bên cạnh, khẽ khàng vuốt nước mắt cô. “Anh lấy trà cho Yên nhé!” Mùa thu chính thức bỏ đi. Không thể nào tiếp tục lưu luyến nữa.

Trời đổ một trận mưa rét mướt. Chiều thứ Sáu. Vinh lặng lẽ mở cửa bước ra đường. Cô thấy mình thực sự bối rối. Cô níu tay Vinh. “Anh ơi đừng đi!” Vinh quay người ôm cô, xoa lưng trìu mến. “Ngoan nào, ngoan nào. Anh thương mà!” Một nỗi tức giận, tủi thân dấy lên trong lòng. Cô ghét Vinh. Cô sợ hãi. Cô vừa muốn hét lên “Anh đi đi và đừng bao giờ xuất hiện nữa.” nhưng vừa bất an vì nếu anh đi thật rồi, cô sẽ như một con mèo đáng thương và tội nghiệp, bị hắt hủi, bị bỏ rơi. Sẽ không bao giờ còn có thể nhìn thấy Vinh, hít hà mùi sô cô la phảng phất trên áo anh, luồn tay vào người anh lúc trời lạnh. Ý nghĩ đó vụt nhanh qua đầu và khủng khiếp biết bao. Nếu phải so sánh, cô biết, điều tồi tệ nhất là mất Vinh vĩnh viễn.


Ngày thứ ba

Cô bần thần do dự. Ở ngày cuối cùng, người ta cho cô lựa chọn kí ức hạnh phúc, kí ức buồn hoặc kết thúc hành trình.

Cô thấy mình lên chuyến xe buýt đi về phía bên kia thành phố.

Cô thấy mình nhìn Vinh từ xa.

Cuộc sống của Vinh-không-có-cô quá đỗi khác thường. Như thể người đàn ông vốn dĩ thân thuộc là thế đã biến thành người mà cô chưa từng gặp gỡ bao giờ. Những con đường rực rỡ ánh đèn, nối dài về hướng trung tâm thành phố. Cô ngồi xuống một bậc thềm ẩm ướt sương đêm. Bóng đổ dài, ưu tư vỡ ra thành từng mảnh váng vất trên nền đường lát gạch.

Vào lúc ấy, cô nhớ những buổi sáng của mình, bình yên và thanh thản. Rừng lá phong trước nhà đã biết bao mùa đi qua vẫn miệt mài thay trút lá. Bầu trời đó luôn lặng lẽ, hiền hòa. Cô nhớ có người gọi cô “Con mèo của anh!”, sự dịu dàng cuối cùng còn sót lại của thế giới. Cô nhớ mình có lần đã hỏi: “Những cái cây kia có cô độc không hả anh?” Người đó trả lời: “Không đâu, bởi ở trên cao, chúng nhìn thấy những điều đẹp đẽ mà không ai nhìn thấy được. Và mỗi một ngày lớn lên, khung cảnh xung quanh nhất định phải thay đổi. Hạnh phúc cũng thế. Nhất định sẽ khác đi.”

***

Chân trời màu vàng lại mở ra. Người đàn ông áo dạ lầm lũi bước xuống tàu. Tiếp theo là cô gái mặc váy cưới màu trắng. Rồi đến cô. Cô không hỏi hành trình của họ thế nào. Chỉ biết vào lúc ấy, ở sân ga, một giọng nói ngọt ngào phát ra từ loa phóng thanh.

“Alô, xin chào mừng bạn đã đến với ga Hạnh Phúc!”

Mùa thu lúc nào cũng đẹp. Cô biết thế. Nhất là lúc này, khi bến đỗ cuối cùng của hi vọng luôn là ga Hạnh Phúc. Và anh.


Cho mèo hư của tớ.



Con chim sẻ nhỏ của mùa xuân năm ấy




- Anh ơi, em muốn tự nặn một cái cốc và mỗi ngày anh sẽ uống trà bằng cái cốc đấy!

-Thật à?

- Em muốn khi xây nhà, nền nhà chỉ là nền xi măng màu đen thôi.

- Như thế có kì quặc lắm không?

- Em muốn trồng một cái cây mà em không biết là cây gì.

- Vậy nó là cây gì?

- Anh ơi, anh không bao giờ được biến mất. Anh hứa đi!

- Ừ anh hứa!


Tôi nhớ có một buổi sáng tỉnh dậy, khi mở mắt đã thấy K nhìn mình, bàn tay vẫn còn nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. K hỏi. Năm năm nữa chúng ta sẽ ra sao nhỉ? Tôi bảo. Em sẽ là một con mụ già tóc xù đeo tạp dề, một tay cầm chảo, một tay cầm bàn là, trìu mến nhìn anh. K cười. Ừ. Vẫn luôn còn ở bên cạnh nhau là được.


Vậy là đã năm năm rồi. Cũng là một buổi sáng tỉnh dậy. Và tôi hoảng hốt thấy mình già đi. Nhìn qua cửa sổ. Những cụm mây xám quấn vào nhau như một cái bánh bretzel khổng lồ. Nghĩ lại đêm qua trong giấc mơ. Bỗng nhiên sợ hãi. Muốn gọi điện cho K để kể rằng tôi không còn ai cả bên mình. Nhìn một người đàn ông ngồi trầm tư đọc sách trong một quán cà phê xa lạ. Trong lòng cũng có thể nảy lên ham muốn anh ta sẽ nhìn giống K. Rồi vẫy tay. Lại đây nào, ngồi xuống cạnh anh! Giọng anh ta sẽ trầm và ấm. Mang thứ thanh âm của người Hà Nội đã xưa. Mỗi một chữ là một lần tim tôi bồi hồi vội vã.


Tôi muốn biến mất trước tuổi ba mươi của mình. Sạch sẽ. Như một cái hắt hơi. Vèo. Thế là tiêu tán. Những gì đẹp nhất đã ở lại nơi bậc thềm vào mùa xuân năm ấy. Khi tia nắng đầu tiên ú òa lên cái chậu cây được gọi là không-có-tên, khe khẽ rút tay ra khỏi túi áo bông dày mùa đông để dịu dàng ôm mặt K kéo gần về phía mình, cắn nhẹ lên mũi. “Anh là của em. Vĩnh viễn.” Vào mùa xuân năm ấy. Tôi hai mươi tuổi. Vẫn chưa hề biết rằng. Vĩnh viễn là một từ ảo tưởng được sinh ra trong nỗi cô đơn. Vẫn chưa hề biết rằng có những lời hứa không trọn vẹn không phải vì đối phương không muốn giữ mà tại bản thân mình cứ nghĩ mãi mãi chẳng có gì đổi thay. Mỗi một ngày trôi qua bình lặng, ấy thế mà đột nhiên ngoảnh lại, bàng hoàng nhận ra mọi thứ đã khác đi quá nhiều.


Bởi năm hai mươi lăm tuổi. Tôi rời bỏ K. Anh đứng ở bệ cửa nhìn tôi lặng lẽ. Đêm hôm trước, K chỉ hỏi duy nhất một câu. Chúng ta nhất định phải chia tay hay sao? Tôi kiên quyết gật đầu. Thượng Hải vào thời điểm đó, dường như đã hoàn toàn chiếm lĩnh tâm trí tôi. Ba năm sẽ là một khoảng thời gian quá dài, với tôi, để giữ ai đó đơn độc thuộc về mình trong xa cách vật lí. Bản thân không có chút tự tin nào. Ngước mắt nhìn K, chợt thấy đầu óc váng vất, như thể ai đó vừa lay bạn liên hồi để tỉnh dậy, bước ra khỏi giấc mộng dài. K không giữ. Anh hiểu. Giấc mơ xinh đẹp về Thượng Hải phồn hoa cùng một vị trí không tệ cho một hãng thời trang danh tiếng luôn khiến bất kì cô gái nào rung động. Tôi đã lựa chọn. Lúc hai mươi lăm tuổi. Tôi lần đầu tiên tự đặt câu hỏi cho mình. Suốt cuộc đời sau này, duy nhất một mình K liệu có đủ hay không? Tôi lại không có chút tự tin nào. Thế nên tôi đi. Lúc tiễn tôi ra cửa, K dặn. Khi nào có chuyện gì thì hãy gọi điện cho anh. Trong bất kì tình huống nào, K cũng đủ bình tĩnh để dành cho tôi những lời ân cần như thế. Tôi nhìn anh. Khẽ khàng khóc. “Sao anh không hỏi em có muốn ôm anh lần cuối không?” K kéo tôi vào lòng. “Vì anh không nghĩ đây là lần cuối mà!”


Ở Thượng Hải, bạn sẽ hiểu rõ tại sao người ta vẫn thường hay nói rằng bạn thực sự cảm thấy đơn độc nhất chính là khi bạn đứng giữa một đám đông, bạn không nghe thấy tiếng ai và cũng không ai nghe thấy tiếng bạn. Có người sẽ càng ngày càng thu mình, trốn kĩ vào cái vỏ bọc riêng và thờ ơ với chuyển động không ngừng của thành phố. Nhưng có những người từng rời bỏ một nơi thân thuộc nào đấy để tìm đến Thượng Hải. Họ đã đánh đổi. Đã lựa chọn và họ không thể thua. Thượng Hải đầy rẫy những người như vậy. Ưu tú, tinh anh, thông minh, tham vọng và không thể thua. Nếu có đơn độc thì cũng muốn mình đứng trên chỗ cao hơn người mà đơn độc. Vào những giờ nghỉ trưa, tôi thường trốn trên tầng thượng hút thuốc một mình. Jen là người duy nhất hay nói chuyện với tôi ở đây, cũng làm việc tương tự. Jen bằng tuổi tôi, mang trong mình một nửa dòng máu Trung Quốc, nửa còn lại thì cô không rõ vì lúc đấy mẹ cô không chắc mình đã ngủ với ai. Thực ra, tình bạn của tôi với Jen giống như kiểu sắp đặt không định trước của số phận vậy. Một buổi trưa mùa đông he hé nắng, sau hai tuần kể từ khi tôi tiếp nhận công việc huấn luyện nhân viên bán hàng cho hệ thống cửa hàng mới của hãng, tôi nhìn thấy Jen ở sân thượng. Cô vẫy tay ra hiệu lại gần, châm một điếu thuốc vị bạc hà rồi đưa nó cho tôi.


- Cậu giả vờ không hiểu tiếng Trung Quốc đúng không?

- Tôi không giả vờ. Tôi chỉ không nghe những gì mình không muốn thôi. Nhưng tại sao cậu biết là tôi hiểu mọi người nói gì?

- À, mình đã làm công việc bán hàng cao cấp này năm năm rồi. Người Pháp chẳng bao giờ đưa một người nước ngoài không hiểu tiếng bản địa đến Trung Quốc để làm quản lí cả. Hoặc là phải có phiên dịch mà cậu thì không hề có.

- Cậu có thích công việc của mình không?

- Mình cần nó. Lương cao, đãi ngộ tốt, ăn mặc đẹp và có cơ hội tiếp xúc với những người giàu trong thành phố để đổi đời.


Tôi khẽ cười, nhìn Jen. Cô ấy thực sự xinh đẹp khi mang trong mình hai dòng máu Âu – Á. Sống mũi cao, da trắng, vóc dáng cân đối, vừa vặn xinh đẹp trong bộ đồng phục được may đo kĩ lưỡng.


- Cậu không sợ tôi sẽ đánh giá cậu à?

- Người Thượng Hải chỉ đánh giá cậu có bao nhiêu tiền, nhà cậu nằm ở khu nào, cậu có túi Louis Vuitton hay không mà thôi.

- Nhưng tôi không phải người Thượng Hải.

- Cậu đã đến đây và cậu sẽ quen với nó.


Chúng tôi kết bạn với nhau như vậy. Không hiểu sao tôi có cảm tình với kiểu nói chuyện thẳng thắn, không màu mè của cô ấy. Jen tế nhị và hiểu chuyện. Trong giờ làm việc, cô ấy chưa bao giờ thể hiện sự thân mật quá đối với tôi. Trên dưới, trước sau hết mực rõ ràng và lễ độ. Nhưng khi ngồi ở sân thượng vào những giờ nghỉ, Jen thích dựa đầu lên vai tôi tâm sự. Giống như thể trước mặt tôi, Jen chưa bao giờ cảm thấy có bất kì rào chắn nào. Jen rất thích hỏi tôi: “Cậu đã bao giờ yêu ai chưa?” Tôi nghĩ đến K nhưng không trả lời.


- Mình đã từng yêu một anh bạn học cùng hồi trung học. Nhưng rồi chia tay.

- Tại sao?

- Anh ấy nghèo. Và lúc nào cũng bảo có nhiều tiền chắc gì hạnh phúc.

- Có thể anh ta không sai.

- Nhưng không có tiền thì chắc chắn bất hạnh. Cả hèn nữa. Tình yêu rồi sẽ hết. Không có tiền, lúc đấy sẽ nhìn nhau thật tệ.

- Cậu có buồn không?

- Mình không nhớ nữa. Bởi mình đã làm việc chăm chỉ trong rất nhiều năm.

Bỗng nhiên tôi sợ. Đến một ngày tôi sẽ không thể nhớ liệu tôi có buồn hay không khi rời bỏ K mà đi như thế. Vào lúc ấy, tôi chỉ nghĩ mình còn quá trẻ để từ chối một cơ hội hấp dẫn đến vậy. Tôi tự nhủ tôi chỉ đang muốn thử sức. Nhưng nhìn nhận một cách thành thật. Tôi có khác gì Jen đâu. Tôi vứt bỏ tình yêu. Không phải vì tiền. Thì cũng vì danh vọng. Hồi ấy, trong những email tôi gửi cho K, tôi toàn kể chuyện công việc. Giả dụ như là: “Hai năm thôi, em muốn trở thành giám đốc thương hiệu của hãng.” Hoặc cứ than thở với K rằng: “Em suốt ngày phải đi tiếp khách với những người chẳng ra gì, cực kì cợt nhả.” Những lúc ấy, K sẽ hỏi tôi có mệt không. Nhưng chưa bao giờ khuyên tôi hãy buông bỏ. Vì K hiểu tôi không bao giờ làm vậy. Suốt một thời gian dài tôi đã không gặp lại K. Thỉnh thoảng hỏi thăm xem đời sống của anh dạo này thế nào. Hình như chẳng có gì thay đổi. Anh hài lòng với đời sống kĩ sư ngày làm 8 tiếng, một năm 5 tuần nghỉ phép để đi du lịch đâu đó của mình. K mua trả góp một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, hằng ngày lái xe một tiếng đi làm. Cuối tuần, thứ Bảy sẽ đi siêu thị mua các nhu yếu phẩm. Chủ nhật, hoặc là đi câu cá, hoặc là đọc sách ở một công viên nào đấy. Sự bình yên này, K đã quen. Lúc ở cùng K, tôi từng là một phần trong đó, cứ ngỡ mình cũng đã an ổn rồi, với người đàn ông mình yêu và cũng hết lòng yêu mình. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi nhanh đến không ngờ.


Năm 2012, tôi gặp lại K. Ở Hà Nội. Lúc ấy tôi đã hoàn thành mục tiêu, trở thành giám đốc thương hiệu của hãng. Nhìn thấy K, trong lòng chợt nhói lên một đoạn. Anh bảo em khác nhiều quá! Cười hiền từ giữa khoảng cách hun hút của hai người đã từng gắn bó với nhau là thế. Tôi không biết nói gì. Sự xa lạ, ngại ngùng này, tôi chưa hề chuẩn bị trước. Suốt bao nhiêu năm xa K, trong bất kì công việc gì, với bất kì ai, bản thân cũng đều dè dặt. Nghe một lời hay nghe mười lời cũng chưa bao giờ dám tin lấy một phần ba. Không hẹn hò, không gặp gỡ. Một ngày mười mấy tiếng chỉ biết tập trung vào công việc. Về đến nhà, tẩy trang xong, lần nào cũng thấy mình như một người hoàn toàn khác. Đơn độc và không chỗ dựa. Cũng đã khóc như một đứa trẻ thất vọng với cuộc đời. Khi điều duy nhất từng nghĩ nó sẽ khiến mình hạnh phúc hóa ra không phải. Mất mát phải đổi là quá nhiều mà không thể ngừng lại được vì điều duy nhất mình còn là nó. Bước chân ra phố, được nhiều người kính trọng và nghĩ mình là cá thể không thể gục ngã. Nếu có vô tình bị bắt gặp yếu đuối, họ cũng sẽ chỉ chép miệng: “Rồi cô ấy sẽ đứng lên thôi mà!” Hay tâm sự với Jen, Jen sẽ tròn mắt ngạc nhiên: “Cậu ổn mà. Bao nhiêu người ước được như cậu mà không được đấy!” Nhưng chẳng bao giờ có ai bảo rằng em hãy cứ khóc đi, anh biết là em mệt lắm. Ngôn ngữ đôi khi có sức mạnh phi thường. Ấy vậy mà, tôi không còn một ai để chia sẻ sự hoang hoải trong chính con tim mình. Rốt cuộc, có những ngày bạn nhận ra sự tồn tại của mình là vì mục đích gì khi một chút đau đớn hay một chút thương yêu cũng không thể nào giãi bày được.


K đưa thiệp cưới cho tôi. Anh sẽ vào thánh đường nói lời đồng ý với một người con gái khác. Giản dị và nhu mì. Cũng phải. Chẳng ai đứng mãi một chỗ với tình yêu dành cho người không bao giờ thuộc về mình nữa. K có lần bảo. Ngay cả khi em nói rằng em yêu anh nhất, anh cũng biết em chưa bao giờ là của anh trọn vẹn. Tôi. Vào những mùa xuân tươi đẹp của tuổi thanh xuân. Hay bắt K nằm ra ghế cho mình gội đầu. Rồi hôn lên mũi anh. Cười khanh khách. Những ngày tháng ấy diệu kì như một câu chuyện cổ tích đầy phép màu. Tóc tôi dài và thẳng. Váy hoa nhiều màu, xoay tròn trên những quảng trường rộng lớn, nắm trong tay mình người đàn ông luôn muốn giữ lời “Anh là của em. Vĩnh viễn.” Bây giờ, nhìn K, nhớ lại tình yêu của chúng tôi. Không cầm được lòng mà ôm chầm lấy anh siết chặt. “Anh phải hạnh phúc nhé! Không thì em sẽ hối hận vô cùng.” K vỗ nhẹ lên lưng tôi. “Ngốc quá!”


Có người bảo với tôi rằng. Có lẽ, trước tiên chúng ta sống vì bản thân. Yêu một người hay từ bỏ một người rốt cuộc cũng là vì bản thân mình mà chọn. Sau này thời gian trôi qua, có người sẽ quên mất mình đã buồn, có người sẽ hối hận, có người sẽ hài lòng nhưng cũng có người cứ như đi tìm mãi giấc mơ mình đã tỉnh. Hạnh phúc quá ngắn ngủi mà lòng người thì bất định, mênh mang vô chừng. Tình cảm buông rơi rồi. Phải đi đến tận nơi nào chúng ta mới có thể tìm lại điều đã mất? Thôi thì đành vậy. Bởi rốt cuộc, ai cũng muốn dừng lại, chấm dứt sự sống nhiều lần trong đời nhưng rồi họ vẫn tiếp tục sống. Vì những hi vọng đôi khi không được đặt tên.

Cuối tuần anh sẽ ở lại với em!” Ở Hà Nội, M thường xuyên nói với cô như vậy.


Mỗi cuối tuần, tối thứ Bảy, M đều ở lại với cô như đã hứa. Một đôi lần cô muốn mở lời hỏi M tại sao không đưa cô về nhà thăm mẹ anh rồi lại thôi. Trong lòng e sợ sẽ vi phạm nguyên tắc “phụ nữ không nên hỏi quá nhiều”. Nếu anh ấy muốn hoặc giả nếu thời điểm mà anh ấy nghĩ là thích hợp, M sẽ làm. Mà dù gì thì cô cũng chỉ cần mỗi anh nên những điều bận tâm vụn vặt khác, cô luôn cố tìm cách xua đuổi chúng đi. Hà Nội qua mùa nóng, đáng yêu một cách lạ thường. Những cơn gió nhẹ buổi chiều dễ dàng khiến người vương vấn. Một buổi tối, M đến ngủ với cô. Cúp điện. Trong nhà không còn cây nến nào mà cô thì lại đang nấu dở bữa tối. M bảo để anh chạy xuống phố mua “hai nghìn tiền ánh sáng”. Điện thoại vẫn để lại bên bàn ăn. Anh vừa khuất sau cửa thì có chuông báo tin nhắn đến. Lúc quay lưng, cô nhìn thấy hiện rõ trên màn hình, tin nhắn từ một người có tên là Sweet Pea với nội dung: “I miss you”. Sự đột ngột đó như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng. Từng đợt sóng bấp bênh cứ thi nhau dâng lên rồi hạ xuống.

Cô không nói gì với M. Nhưng kiên quyết muốn anh cùng cô quay trở lại Paris. M bảo anh vẫn chưa đi được. Họ cãi nhau lần đầu tiên. Lớn tiếng.

M hỏi: “Khi nào thì em mới bớt sống ích kỷ đi?”

Cô ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt M, chậm rãi trả lời: “Em đã quyết định thôi ích kỷ từ lúc thật lòng, dũng cảm nói yêu anh.”

Sự căng thẳng kéo căng ra giữa họ. M bỏ đi. Như một lời chia tay không nói rõ. M bỏ đi và không gọi điện lại lần nào. Lúc đó, cô vẫn không hiểu tại sao mình không rời Hà Nội. Những buổi chiều chớm đông se se lạnh, cô kéo khăn quàng kín thân mình, ngồi đọc sách hàng giờ liền ở một quán nhỏ khuất trong ngõ. Có một đoạn trích, An Ni viết: “Khi yêu, anh phải tin tưởng nó. Khi chia tay, anh phải tin tưởng chính mình.” Nhưng còn cô. Khi yêu chỉ tin tưởng được M. Và khi chia tay lại hồ nghi chính mình. Cô luôn tự hỏi mình đã làm gì? Đó chỉ là một tin nhắn. Vậy mà cô đã đào một cái hố thênh thang giữa cô và M. Nhưng anh nói bỏ đi là bỏ đi. Có thể nào dễ dàng bỏ rơi cô đến thế sao?

Tháng Mười hai. Mẹ M mất. Cô ôm anh suốt năm giờ đồng hồ trong yên lặng. M nằm lên chân cô, lẻ loi như một đứa trẻ bị tổn thương sâu sắc. M không khóc. Nhưng cô khóc. Nỗi đau của anh, cô muốn nó được đè nặng lên vai mình. Giọt nước mắt rơi xuống vai M, vỡ tung. M nắm chặt tay cô. Rồi họ quay trở lại Paris. Lúc máy bay cất cánh, một khoảnh khắc cô đã nghĩ, có lẽ từ nay họ sẽ không bao giờ về Hà Nội nữa. M sẽ lại là M của riêng cô, riêng một mình cô. Nhưng rõ ràng là có gì đó đã bị đánh rơi mà cô không thể nào tìm lại được. Cô bắt đầu nhận ra mình muốn biết trong điện thoại của M có gì. Cái người mang tên Sweet Pea đấy là ai. Và chỉ một Sweet Pea thôi hay là còn vô vàn những Sweet Pea khác nữa. Thật đáng sợ! Cô biết mình đã không còn tin anh.

Cô lục lọi điện thoại của M. Không còn tin nhắn nào. Có lẽ M đã xóa hết. M không biết cô đã nhìn thấy. Tại sao M phải xóa đi? Những câu hỏi luẩn quẩn giống như đám tua rua bám chặt nơi lồng ngực khiến cô nghẹt thở. Trong suốt sáu tháng liền, ngày nào cô cũng tìm cách xem điện thoại của M, rồi đến máy tính cá nhân. M ngồi ở ghế. Cô ngồi ở đầu bên này. Nhìn anh. Thật kỳ quặc. Cô nghĩ mình nên hỏi. Nhưng cô không biết phải bắt đầu thế nào. Cho đến một ngày, khi (lại) cố tình lục lọi, cô nhìn thấy tin nhắn từ một số lạ mà M vẫn chưa đọc. “Em đã ở Paris rồi, hãy gọi cho em bằng số này! Em nhớ anh!” Một cách vô thức, cô lưu số điện thoại đó. Rồi dùng máy của M nhắn tin hẹn gặp người đó lúc ba giờ chiều tại một quán cà phê ở Rue Rivoli. Sau đó, cô cẩn thận xóa toàn bộ tin nhắn đi. Tim cô đập vội vã. Buổi tối, nằm bên cạnh M, cô thấy căn phòng tách làm đôi. Anh ở phía bên kia. Cô ở phía bên này. Hoàn toàn xa cách. Như thể cái người cô vốn nghĩ luôn ở bên trong mình thật ra không phải. Cái người có thể gánh vác quá khứ, hiện tại và tương lai của mình không tồn tại. Chỉ có một mình cô. Hoàn toàn đơn độc. Bên cạnh người đàn ông mà cô muốn yêu hơn cả thân mình.

Buổi chiều Rue Rivoli nhộn nhịp người qua lại mua sắm. Cô đi bộ lên từ bến tàu điện ngầm, bất giác thấy ánh sáng buổi ban ngày khiến mình váng vất. Quán khá vắng. Ba giờ mười lăm phút. Trong quán chỉ độc nhất một cậu thanh niên người châu Á khá điển trai, mặc áo sơ mi màu xanh nhạt đang ngồi cạnh cửa sổ. Cô có chút lo lắng, bần thần. Lẽ nào “người kia” không nhận được tin nhắn hẹn gặp. Hay là M đã phát hiện ra, rồi họ gặp nhau ở một nơi khác. M sẽ bỏ cô đi vĩnh viễn. Cô lắc lắc đầu. Ba giờ ba mươi phút. Vẫn không có ai đến, cậu thanh niên bắt đầu châm thuốc, dáng vẻ từ tốn và nhẹ nhàng. Đột nhiên, một ý nghĩ băng qua đầu, cô quyết định bấm máy gọi vào số của “người kia”. Điện thoại đổ chuông. Đầu bên kia nhấc máy alô, alô liên tục. Cô ngồi ngay phía sau lưng chàng thanh niên. Nhận ra những thanh âm trong điện thoại gần đến vậy bởi nó phát ra từ chính người ngồi trước mặt.

“M à, có phải là anh không?”

Câu hỏi vang lên trong điện thoại. Suốt đời này, nó sẽ lưu lại trong trái tim cô. Như một vết dao rạch ngang lồng ngực.

***

Buổi sáng ngày thứ 783.

Cô ngồi ở thành cửa sổ, quay lưng về phía anh lúc M chuẩn bị bước ra cửa. M gọi: “Em ơi!” Cô quay đầu lại, thấy phía bên kia mơ hồ là người đàn ông mình đã một lòng yêu say đắm. Cô tiến lại gần M, choàng tay qua cổ anh. “Anh đi làm cẩn thận nhé!” M vén tóc rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô. “Yên hôm nay phải ngoan, biết chưa!”

Rồi M đi mất. Ngôi nhà là một khoảng không bồng bềnh xa lạ. Lúc ôm M, trái tim cô kề sát trái tim anh vì cô muốn hỏi anh một cách thật thà và dũng cảm như lúc cô nói yêu anh. Cô muốn được biết sự thật từ chính anh. Nhưng rồi cô nhận ra sự thật nào cũng không còn là quan trọng nữa khi khoảng cách giữa họ đã là cả một đại dương bao la. Cô không còn tin anh. Sợi dây vô hình nối giữa họ đã bị cắt đứt. Khô Khốc và Nhạt Nhòa.

Cô gói những bức ảnh trong nhà vào va li. Để Ichi vào cái chuồng màu xanh ngọc bích của nó. Rồi trở về Hà Nội. Một mình.

Ở đó, với niềm tin bé nhỏ còn sót lại về hạnh phúc. Chắc sẽ có một khoảng an dành cho cô. Chắc vậy.


Đọc tiếp : Tình yêu là không ai muốn bỏ đi - Chương 7


Đọc thêm...

Mới Cập Nhật

Có Thể Bạn Muốn Đọc