Đào Duy Cường
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tuổi teen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tuổi teen. Hiển thị tất cả bài đăng

Đừng khóc sau lưng anh


Anh chỉ dám yêu em, yêu trong những khát khao cháy bỏng, trong những lần nhìn bóng em và cậu ấy xa xa, hay chỉ là những đêm chợp mắt, thấy em trong cơn mơ.

Gửi em , người con gái anh thương...

Hôm nay trời lại mưa, những cơn mưa ào ạt rơi xuống nền đất lạnh tê người. Em đứng đó, giương đôi mắt đã đỏ bên khóe mi, vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Anh đứng nhìn em, có thứ gì đó trong lòng anh như co thắt lại. Anh biết chứ, em đang phải chịu đựng quá nhiều! Vừa là áp lực học tập từ gia đình, giờ lại xen lẫn chuyện tình cảm giữa yêu và hận. Anh cũng biết, em đã quá mệt rồi, phải không?

Anh, em và cậu ấy, chúng ta là một bộ ba thân với nhau từ những thuở còn thơ. Em thích cậu ấy. Anh biết! Thế nhưng vẫn có cái gì đó không thể ngăn chặn lại trái tim, anh vẫn trót thương em. Câm lặng nhìn em và cậu ấy tay trong tay hạnh phúc, nụ cười hồn nhiên, ánh mắt thơ ngây của em đã ngày một điểm thêm vào lòng anh, khiến tim anh cứ loạn nhịp mà bước qua ranh giới tình bạn... Nhưng anh cũng biết đâu là giới hạn, anh biết đâu là nơi mà em trao những yêu thương. Bởi vậy, anh chỉ dám yêu em, yêu trong những khát khao cháy bỏng, trong những lần nhìn bóng em và cậu ấy xa xa, hay chỉ là những đêm chợp mắt, thấy em trong cơn mơ.

Người con trai ấy mới là người em yêu. Người con trai ấy mới là nơi em muốn đắm mình trong khờ dại. Thế nhưng liệu em đã tìm được đúng nơi để gửi gắm? Đúng nơi để đem trọn lòng mình bất chấp thương yêu? Ừ thì ngoài miệng cậu ấy vẫn là những lời nói ngọt ngào êm tai, vẫn là những cử chỉ nhẹ nhàng và âu yếm, nhưng sao trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa một sự bí hiểm. Một chút qua loa, nhạt nhẽo. Một chút... khinh thường! Cầu mong những điều ấy, đều là một chút đa nghi...


Đừng khóc sau lưng anh

Trời đổ mưa... Cuốn trôi cả một con người...

Em đứng lặng người giữa phố đông. Có lẽ bộ mặt thật của cậu ấy là một cú sốc quá lớn đối với em. Nhưng em à, em hãy nhớ, cậu ấy không yêu em, cậu ấy chỉ cạnh em trong một phút nông cạn của tuổi trẻ. Cậu ấy không đáng để chính bản thân em phải chịu khổ như thế. Em là em, cậu ấy là cậu ấy, hai con người ở riêng hai thế giới. Hai con tim tách xa nhịp đập. Anh hiểu, anh hiểu rằng sự thật bao giờ cũng là một cơn ác mộng. Nhưng em là một cô gái Song Tử mạnh mẽ kiên cường đúng không? Cười lên, xua đi nước mắt, hãy trở về là em của ngày hôm qua. Em nhé!

Này em, đừng khóc, đừng khóc sau lưng anh như thế. Hãy để anh cạnh bên em, để bàn tay anh lau khô đi nước mắt. Cậu ấy không đáng để em phải đau khổ. Hãy tin! Dù cả thế giới có xua bỏ em, vẫn còn có anh. Anh sẽ cạnh bên em mỗi lúc em cần và lúc em muốn ngã quỵ, muốn yếu đuối. Anh sẽ đến cạnh bên, cho em mượn bờ vai và nói: "Rồi mọi chuyện cũng sẽ trôi qua nhanh thôi!". Anh vẫn ở đây mà! Nên em đừng khóc sau lưng anh, nhé!


Đọc thêm...

Có những người chỉ để giấu đi


Rất nhiều người trong số chúng ta vẫn đang giấu riêng cho mình bí mật về một người, một người mà chính bản thân ta cũng thấy khó định nghĩa nhất, khó nắm bắt nhất, và đặc biệt là khó...quên nhất!


co-nhung-nguoi-chi-de-giau-di

Ta chẳng hiểu mục đích họ xuất hiện trong đời mình để làm gì khi không hẳn là người dưng, không là bạn, không phải tri kỷ, cũng chẳng là tình yêu. Họ đến với ta làm gì rồi làm trái tim ta loạn nhịp, nhưng lại không chịu (hay không thể) ở bên ta mãi mãi không rời?

Ta chẳng hiểu vì sao, từ lúc nào và cho đến bao giờ ta mới thôi rung động khi đứng trước họ, mới thôi mỉm cười khi nghĩ đến họ và thấy khó chịu khi không thể tiến lại gần họ hơn một chút, hay để họ xa ta một phút!

Ta cố gắng bao nhiêu lần thử làm rõ ràng rành mạch thứ tình cảm ta dành cho họ, họ dành cho ta là gì? Nhưng càng nỗ lực thì dường như mọi thứ càng mờ mịt và vô cùng khó đoán định.

Cuối cùng, ta chấp nhận bỏ cuộc, buông họ rơi tự do vào một quãng nào đó vơ vẩn trong lòng mình. Nhiều lúc ta sợ nghĩ đến họ, sợ chạm tới họ, vì ở họ có tất cả những gì mà ta cần. Là vui cười, hạnh phúc, là ngọt ngào, lãng mạn, là tiếc nuối, vấn vương, là xót xa, nhung nhớ...Ta sợ, bởi vì ta nghĩ nếu không chạm vào thì sẽ không có chuyện chẳng may rơi ra, rồi vỡ rồi tan, rồi hoang mang vì lạc mất.


Có những người chỉ để giấu đi

Ta chẳng hiểu mục đích họ xuất hiện trong đời mình để làm gì khi không hẳn là người dưng, không là bạn, không phải tri kỷ, cũng chẳng là tình yêu. Họ đến với ta làm gì rồi làm trái tim ta loạn nhịp, nhưng lại không chịu (hay không thể) ở bên ta mãi mãi không rời?

Ta chẳng hiểu vì sao, từ lúc nào và cho đến bao giờ ta mới thôi rung động khi đứng trước họ, mới thôi mỉm cười khi nghĩ đến họ và thấy khó chịu khi không thể tiến lại gần họ hơn một chút, hay để họ xa ta một phút!

Ta cố gắng bao nhiêu lần thử làm rõ ràng rành mạch thứ tình cảm ta dành cho họ, họ dành cho ta là gì? Nhưng càng nỗ lực thì dường như mọi thứ càng mờ mịt và vô cùng khó đoán định.
Cuối cùng, ta chấp nhận bỏ cuộc, buông họ rơi tự do vào một quãng nào đó vơ vẩn trong lòng mình. Nhiều lúc ta sợ nghĩ đến họ, sợ chạm tới họ, vì ở họ có tất cả những gì mà ta cần. Là vui cười, hạnh phúc, là ngọt ngào, lãng mạn, là tiếc nuối, vấn vương, là xót xa, nhung nhớ...Ta sợ, bởi vì ta nghĩ nếu không chạm vào thì sẽ không có chuyện chẳng may rơi ra, rồi vỡ rồi tan, rồi hoang mang vì lạc mất.


Đọc thêm...

Nếu một ngày anh quay về


Em sẽ cười tươi như chưa từng tổn thương, sẽ hồn nhiên như chưa từng va vấp, sẽ níu anh như từng sợ mất. Em hứa sẽ ngoan, nhưng…

"Nếu tình yêu có thể trở lại như xưa

Cơ hội mà chúng mình đã không nhận thấy

Tình yêu có thể đẹp như lúc nó bắt đầu không?

Nếu tình yêu vẫn đấy

Chúng ta có thể... mãi mãi bên nhau?

Chúng ta có thể giữ hơi ấm tình yêu, hoài?

Mưa rơi rả rích ngoài mái hiên, em trằn trọc cả đêm không ngủ được. Chiếc mp3 cũ mèm phát đi phát lại bài hát em vốn vẫn thích thời còn đi học. Mọi thứ đã quá cũ kỹ và đóng bụi mờ. Hình như, đã rất lâu rồi không có ai nhắc em nhớ anh.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Lặng im mặt nước hồ thu, không gợn són
Thoảng nghe lá gieo mình, xào xạt
Huyên thuyên về những câu chuyện trên trái đất này,
Khơi những giọt nước mắt,
Không gian chìm ắng, ơ hờ
Bao phủ lấy nỗi cô đơn
Tuổi trẻ trôi qua trong thoáng chốc
Đêm. Mưa. Một người trưởng thành bảo em, nếu một ngày anh quay về, em sẽ như thế nào. Ừ nhỉ! Em chưa từng nghĩ mình có một lý do nào để có thể gặp lại nhau hay thậm chí hỏi chào trong tư thế của một người-đã-cũ. Anh biết đấy, giữa những đôi từng yêu nhau, may mắn lắm mới có những người đồng hành cùng nhau đến hết cuộc đời.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Người trưởng thành bảo em, yêu và chia tay là những thứ gì đó quá bình thường trong thế gian này. Chia tay không phải tận thế, cũng không phải quá lớn lao như con gái vẫn hay tưởng tượng để tự đày đọa, làm khổ bản thân mình. Có những người đang yêu rồi chia tay, có những lấy nhau rồi chia tay, có những người có con cái cùng nhau vẫn chia tay. Họ đau đấy, khóc đấy, rồi cười đấy, nhưng họ vẫn tiếp tục đứng lên sống nốt phần đời còn lại. Có những quãng đường đặt thành tên in hằn trong tâm trí họ lâu đến độ khó bôi xóa, chỉ là sau này khi lớn lên họ biết cách cân bằng cho vết thương xưa thôi nhức nhối, âm ỉ, an vị làm một-ngày-đã-cũ. Có những người giấu nước mắt trong nụ cười, đến cuối đời, không ai biết được rốt cuộc trong tim họ đã hỏng mấy phần. Em nên thấy an ủi vì có người đã chọn rời xa em bằng cách dễ tha thứ nhất. Khi không thể tiếp tục hoàn thành nghĩa vụ của một người yêu, họ chọn ra đi, để em có cơ hội tìm được một người mới thay họ tiếp tục đối tốt với em như họ từng làm, hoặc thậm chí hơn.

Ai cũng mong muốn tìm kiếm cho mình người phù hợp để đi suốt cuộc đời. Tim em và người ấy từng được ghép vào nhau nhưng không khít nên cố gắng mở chẳng vừa. Chỉ là họ đi trước em một bước, nới lỏng tay em ra trước nên em còn chông chênh. Em phải thấy họ đáng thương và thêm phần cao thượng vì đã chấp nhận để cuộc đời đánh dấu họ là người-phản-bội chứ không phải là em.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Người trưởng thành bảo em, không biết bao nhiêu đêm cô ấy mất ngủ. Đã không còn thao thức nghĩ về bóng người xưa, đã thôi mong chờ, nhớ mong và hy vọng. Chỉ là cảm giác trống rỗng vô hồn nhưng lại siết dần tâm thức người ta một cách đáng sợ. Đối mặt với cô đơn, một mình thật sự rất khủng khiếp. Em từng cảm thông cho người xưa vì biết đâu họ cũng từng đối mặt với đêm đen đặc, nhả từng làn khói mỏng ra màn đêm và cũng thẩn thờ nhớ đến em? Hai con người, hai thế giới, hai đoạn đường đôi khi cũng muốn giao lại một lần nữa chỉ để xem người xưa giờ sống sao, thay đổi thế nào.

Người trưởng thành bảo em, nước mắt là gia vị cuộc đời, mặn nhạt tùy vào cảm giác. Có thể dốc cạn, chân thành vì một điều gì đó là quá may mắn. Có vài người đôi khi muốn khóc cho ai đó nhưng rốt cuộc chẳng có ai xứng đáng để nhỏ lệ. Em phải biết hãnh diện vì những thứ em cho đi mà không toan tính hay so đo.

Con gái khóc cười qua bao chuyện tình lao đao giông bão, cuối cùng lại chọn cho mình người mang lại cảm giác an yên nhất để có thể tựa đầu. Đó chưa hẳn là người họ yêu nhất, nhưng chắc chắn sẽ là người yêu họ nhất. Em phải biết ngẩn cao đầu vì tình yêu tuổi trẻ của em chưa một lần ân hận hay nuối tiếc. Sau này, nếu em may mắn được mặc lên người chiếc áo cô dâu từ người yêu thương em hết mực, em sẽ thanh thản tiến vào lễ đường mà không chút mảy may do dự hay so đo, bởi em từng ướp lên quá khứ thứ hương liệu kỳ diệu của khổ đau và hạnh phúc .Tuổi trẻ của em ở đó, vĩnh hằng và tươi đẹp cùng tháng năm đã qua.

Người trưởng thành bảo em, hãy cứ vị tha trong tình yêu ngay khi còn có thể. Để ai đó biết, họ là một phần đời của nhau. Hãy cho tất cả tổn thương có cơ hội bước ra khỏi đáy lòng mình để yêu thương tìm lại bằng một cách khác hoặc ở một nơi nào khác. Em nên biết đôi khi ông trời rất vô lý khi sắp đặt ai đó là người yêu ai đó. Họ lao vào nhau, yêu nhau mà quên mất thứ tình cảm này mong manh vô cùng, chỉ một cái lơi tay cũng khiến mọi thứ vỡ tung một cách không kiểm soát. Những mảnh ghép cho dù từng vỡ tung như lại vô cùng thân thuộc đến kỳ lạ. Tất cả vẫn còn là một hằng số vô cùng bí ẩn. Nhưng nếu em lại được gặp lại người ấy giữa biển người mênh mông, hãy tin đó là một điều kỳ diệu.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Đêm. Người trưởng thành ấy tự ru ngủ mình bằng tiếng kinh cầu đều đều, nhẹ nhàng như sương khói. Cô ấy bảo: "Rốt cuộc mọi thứ rồi cũng là hư không, mình sống vì mình, cảm giác là của mình".

Thời gian là thước đo chính xác nhất cho mọi thứ. 1 năm, 2 năm, 5 năm... hay 10 năm sau, nếu còn giữ được hình ảnh người cũ trong lòng hãy mạnh dạn đối diện nhau nói dõng dạc: "Tôi còn yêu anh". Rồi thanh thản bước đi nếu họ không biết dang tay nắm giữ.

Em cười:"Nếu họ đã có hạnh phúc riêng, mình trở thành người thứ ba chen ngang thì thật đáng xấu hổ".

Người trưởng thành bảo em, hãy đặt họ lên bàn cân để biết trong lòng mình họ đáng giá bao nhiêu. Nếu họ lạnh lùng quay lưng đi, hãy cứ để họ đi như ngày xưa đã từng. Em từng đau khổ một lần, từng vắt kiệt tình cảm cho đi, bây giờ còn sợ gì hối tiếc. Thậm chí, em nên cảm hơn họ vì họ biết cách đâm vào tim mình một nhát thật đau, để thức tỉnh, để không còn mộng mị, để vết thương lâu năm có cơ hội lành, chứ không dở dở, ương ương.

Nếu họ xin lỗi vì đã có được hạnh phúc hiện tại và chỉ muốn toàn tâm, em hãy chúc phúc cho họ và tự biết mỉm cười vì mình đang làm được điều có ích. Em tự hy sinh cái tôi để đo tình cảm của người mà cô gái kia đang yêu. Nếu họ giùng giằng giữa cũ - mới, xưa - nay, hãy dứt khoát quên đi và tự xem đó là người không đáng để nhớ. Tuổi trẻ của mình từng sai lầm. Cái giá của những tháng năm chờ đợi thật sự rất đắt và thỏa đáng. Còn nếu, họ quay về trong tư thế sẵn sàng.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve



Nếu một ngày anh quay về trong tư thế sẵn sàng mà không vướn bận, em sẽ vẫn đợi anh như bao ngày còn đợi. Em sẽ cười tươi như chưa từng tổn thương, sẽ hồn nhiên như chưa từng va vấp, sẽ níu anh như đã từng sợ mất. Em hứa sẽ ngoan, nhưng…

Đâu đó trên thế gian này, đã có một giọt nước mắt rơi…

Tình yêu trên con đường

Xưa nay đều không ngại mưa bão,

Tình yêu phải được hạnh phúc

Sợ chi những giọt lệ rơi rơi.


Đọc thêm...

Buông tay để em đi về nơi người ấy


Cánh tay anh đã quá mệt mỏi khi phải nắm chặt tay em. Buông tay em cũng là cách anh tự buông lơi lòng mình khỏi những chói chặt của yêu thương.

Anh tự rời xa, dù anh vẫn luôn dõi theo em, luôn ngoảnh đầu nhìn em một khoảng lưng chừng. Nhưng những bộn bề cứ vây lấy những yêu thương hôm nào, mà đôi ta chẳng thể tìm ra lối thoát cho một sự bình yên. Đã có lúc đôi chân anh mệt mỏi, song chẳng thể ngừng bên em và ngừng đi nỗi nhớ vô hình cứ bủa vây lấy mỗi khi đêm về. Cuộc sống em luôn là những bộn bề mà anh không sao tìm thấy chỗ của mình trong đó, thậm chí chỉ để ngồi và chờ đợi.


Buông tay để em đi về nơi người ấy

Ngày không em anh lại tìm về những cơn mưa như tìm về một vùng trong tâm trí vừa mới đánh mất. Cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. "Anh chẳng giữ nổi em đâu". Đó là câu anh muốn nói với em hàng ngàn lần nhưng đôi khi con tim lại lỗi nhịp, cứ chặn lại mỗi khi em ôm chầm lấy anh, rồi lại buông lơi, lại lạc lõng... Cái bóng của người cũ quá lớn, lớn đến nỗi anh chẳng thể nào can đảm đánh đuổi hình bóng ấy ra khỏi tâm trí em. Bên em, đôi khi anh lại cảm giác như chúng ta lội ngược dòng về hai phía. Anh thấy mình đã lạc mất em trong khoảng trời nào đó một cách vô hình. Anh biết sự ra đi của anh là ích kỉ nhưng vắng anh, em sẽ được bình yên, để cho con tim em chọn ra lối đi của riêng mình. Anh chẳng muốn đến những nơi em và người ấy đã có một khoảng kỉ niệm. Anh chẳng muốn trong tim em có một chút nào về hình bóng cũ. Nhưng cấm làm sao được khi em và người ấy đã quá yêu thương, từng tràn đầy hạnh phúc. Nhưng hãy đặt nó xuống, hãy đi với anh, chúng ta sẽ cùng nhau đi tiếp đoạn đường. Dù anh biết có lúc anh phải dừng lại. Khoảng thời gian xa em, anh chật vật với những xúc cảm trong tim. Có lúc anh tưởng chừng không thể vắng em dù một phút nhưng anh phải buông tay vì anh quá mệt mỏi. Phải chi những lúc như thế em lại siết chặt vòng tay, lại khóc thì có lẽ anh chẳng thể buông đâu. Thế nhưng trong em, anh không tìm ra một cảm giác gọi là "đánh mất". Giá như anh không gặp em, không gặp một cô bé bên kia đường thì giờ đây có lẽ anh chẳng có những bồn bề ấy. Nhưng trong cuộc sống phải lí trí, phải nhớ rằng không tồn tại hai chữ “giá như”. Thế nên anh để em đi về phía hình bóng ấy, để em được sống trong những ngày đầy nắng, và hãy bỏ mặc anh. Anh cũng sẽ quên em mau thôi. Xa em nhưng đôi lúc hãy cho anh ngoảnh đầu nhìn lại về phía em là đủ. Tình yêu trong anh chẳng thể thay thế. Anh hiểu nhưng có lẽ nó đã quá trễ. Lúc này, đôi tay đã quá siết chặt yêu thương, vì thế anh chẳng thể quay đầu về phía trước dù anh đã đi, và đôi tay đã buông lỏng. Khoảng trời vắng em sẽ không là những ngày buồn, vì đâu đó anh vẫn được ngoảnh đầu nhìn về phía hạnh phúc, chính là em.



Đọc thêm...

Để em nói với anh cách chia tay một người con gái


Anh à, qua bao nhiêu cuộc tình, anh có thật sự biết cách chia tay một người con gái...?

Ngày anh chuyển đến một thành phố khác vì công việc, em vẫn còn nhớ từng lời anh hứa với em, rằng anh sẽ vẫn đến thăm em, và em nhớ như in từng kế hoạch mà mình từng vẽ nên để cùng nhau làm vào những dịp nghỉ lễ...

Nhưng cũng không cần quá nhiều thời gian, em đã bắt đầu cảm thấy những rơi rớt đâu đó, những mảnh yêu thương cứ như thể dần dần tuột ra trên mỗi ngày nhung nhớ. Không tin nhắn, không điện thoại, đáp lại em chỉ là những im lặng đáng sợ như thế. Mỗi ngày, mỗi ngày em đều tỉnh dậy trong một cảm giác như thể em đang rơi tự do xuống tận cùng của thế giới. Em ước gì anh cho em một câu trả lời, một câu nói thôi để em biết dừng lại hay bước tiếp, một câu nói để em biết mình nên buông tay hay là tiếp tục.

Và câu nói ấy cũng đến... trong một tin nhắn ngắn ngủi. Chẳng cần một lời giải thích, anh chỉ xin lỗi rồi gạt em ra khỏi cuộc đời anh như thế...

Để em nói với anh cách chia tay một người con gái

Anh này, thế thì để em nói với anh cách chia tay một người con gái. Anh hãy đến trước mặt người con gái đó, trong một không gian đủ tối và đủ sáng, đủ im ắng nhưng đủ ồn ào, rồi hẵng nói với cô ấy lời chia tay.

Đủ sáng, để anh có thể thấy những ánh màu nào đó vụt tắt đi trong đáy mắt, để nhận ra những yêu thương vỡ vụn trên khuôn mặt, và những đau đớn run lên nơi bàn tay hay bờ vai bé nhỏ. Đủ tối, để cô gái ấy có thể giấu đi những giọt nước mắt câm lặng, để giả vờ mạnh mẽ quay đi. Đủ im ắng, để anh có thể nghe những lời cuối nhạt nhòa từ người con gái ấy, dù là chấp nhận hay trách móc. Đủ ồn ào, để cô ấy nghe thấy bản thân nên níu kéo từng giọt lý trí cuối cùng để giữ lại chút tự trọng cỏn con cho dáng đi hiên ngang trong giây phút ấy.

Anh ạ, thế thôi. Để anh hiểu thế nào là làm tổn thương một người con gái. Không phải để anh sống dằn vặt trong quãng thời gian còn lại, mà chỉ đơn giản để anh biết nên cân nhắc trái tim thật sự cần gì. Những mảnh vỡ trong khoảnh khắc ấy có thể thức tỉnh anh về những mất mát đau thương rất thật trong cuộc sống đang trở nên rất ảo này.

Anh ạ, thế thôi. Nếu có lần sau nói lời chia tay nữa, anh có thể làm như vậy không? Những dòng tin nhắn khiến anh cảm thấy dễ dàng cho ly biệt ấy, nhưng nó làm cho anh chai sạn trên con đường tìm kiếm hạnh phúc mất anh ạ. Đong bao nhiêu yêu thương cho đầy niềm tin của một người con gái mà anh lại dễ dàng đổ nó đi bằng vài con chữ?

Anh ạ, thế thôi...

Đọc thêm...

Tớ không thể yêu cậu, nhưng không muốn mất cậu


Cảm xúc này không phải là tình yêu, nhưng tại sao nó lại làm tớ trở nên ích kỉ đến thế.


Trong giấc mơ, thấy cậu đi lướt qua tớ lạnh lùng như chúng ta chưa hề quen biết. Tớ cảm thấy buồn và xót xa giống như có một sự mất mát nào đó đang cuộn dâng trong lòng vậy.
Cảm xúc này không phải là tình yêu, nhưng tại sao nó lại làm tớ trở nên ích kỉ đến thế. Chỉ muốn giữ cậu cho riêng tớ, thân thiết và quan tâm tớ như thuở xưa thôi.
Nhớ lại cái ngày trước kì thi đại học năm đó, cậu đã từng nói: “Tớ vẫn yêu cậu, vì đó là sự lựa chọn của tớ mà.Tớ luôn lấy tình yêu nhỏ bé ấy làm động lực để cố gắng và phấn đấu.Thế nên đừng bắt tớ hết yêu cậu nhé”.
Những lời nói ấy cứ vang lên trong tâm trí tớ, cho đến tận hôm nay, khi đã trở thành một cô sinh viên năm thứ 4 đại học, tớ vẫn chẳng thể nào quên được. Lúc đó tớ đã xúc động nhưng cũng đau lòng biết chừng nào, chỉ muốn đi thật xa và không bao giờ xuất hiện trước cậu nữa. Một tình cảm chân thành đến thế nhưng tại sao tớ chẳng thể nào đáp lại được. Chợt nghĩ cho dù chúng ta sinh ra không phải là để sánh đôi trên con đường tình yêu rực rỡ nắng ấm, thì vẫn có thể làm bạn thân của nhau mà, phải không?
Tớ không thể yêu cậu, nhưng không muốn mất cậu

Năm tháng qua đi, không ai còn nhắc đến câu chuyện tình yêu thuở học trò bé bỏng nữa. Cậu đã trở thành chàng sinh viên Bách Khoa giỏi giang, năng động nhưng vẫn quan tâm đến cô bé ngây ngô là tớ theo đúng nghĩa một người bạn thân. Còn tớ ư, chẳng ngại ngần gì, cứ trò chuyện, vui đùa với cậu một cách vô tư như ngày xưa thôi. Để rồi mỗi khi thất vọng hay buồn bã nhất tớ đều nghĩ đến cậu, vì tớ biết, cậu lúc nào cùng lo lắng và trân trọng tớ không giống như những anh chàng được gọi là người yêu kia.
Chẳng biết là tớ vô tư hay là vô duyên nữa khi mà thật ra tình yêu trong cậu vẫn chưa bao giờ phai nhạt cả. Có đứa con gái nào vừa ích kỉ vừa độc ác như tớ không? Sao lại đi tâm sự chuyện tình cảm của mình với một người con trai khác cho người đã từng yêu đơn phương mình 5 năm chứ. Suốt quãng thời gian ấy, tớ đã làm tan nát trái tim cậu như thế chưa đủ sao, để bây giờ lại tiếp tục giày vò nó thêm với những yêu đương ngốc nghếch.
Người ta thường nói, chẳng có đôi bạn nào thân thiết được như xưa khi tình yêu xuất hiện. Trước đây tớ không tin đâu, nhưng giờ thì khác. Cậu đang dần rời xa tớ, hờ hững và dành cho tớ những tin nhắn xã giao chẳng khác gì một người bạn hời hợt.
Tớ hiểu mà, có lẽ như thế mọi chuyện sẽ tốt hơn, nhẹ nhàng hơn với cậu. Tớ sẽ không xuất hiện và làm phiền cậu nữa. Hi vọng  một ngày nào đó chúng ta lại có thế trở thành bạn tốt của nhau khi mỗi người đều đã có hạnh phúc của riêng mình.
Nhưng… sẽ không sao chứ, nếu tớ vẫn dành 1 góc nhỏ trong tim để nhớ và trân trọng cậu - người bạn đặc biệt của tớ à.

Đọc thêm...

Nếu đã tìm thấy nhau, xin hãy giữ thật chặt


Mỗi ngày đi qua giữa hàng trăm người trên đường, bất chợt nghĩ, trong những người xa lạ đó, ai sẽ dừng lại để cùng nắm tay ta.


Một số người đi qua ta thật, một số người quay lại ngoái đầu, nhưng cuối cùng họ vẫn mải miết trên lộ trình họ chọn, một số người khiến ta mất không ít thời gian để đuổi theo nhưng vẫn thấy chân mình chậm bước, rồi ta đi một quãng đường xa, thật xa một mình. Nhưng ta luôn tin trên con đường ta đi sẽ gặp một ai đó, một ai khiến ta muốn đi chung đường với họ.
Ta lựa chọn một người có thể mang cho ta một cái ô khi mưa đến, mang cho ta một chiếc áo chống nắng khi hè về, mang cho ta một cái ôm rộng khi đông sang, mang cả thời gian bận rộn, đợi chờ chia cho ta một nửa. Nếu không yêu thì đừng lựa chọn, nếu đã yêu rồi thì nhất định ta sẽ kiên trì cùng người ấy. Kiên trì với những khó khăn, với những lần cãi vã, với những lần dỗi hờn, với những lần mắt ướt mi, với những lần tưởng như xa cách là điều tốt nhất mà ta có thể làm cho họ. Bất luận chuyện gì, ta cũng không bao giờ dễ dàng thốt ra câu “không còn yêu nữa”, bất luận không buông tay, không xa rời.
Bởi cuộc đời này mong manh lắm, có những thứ ta chỉ cần lơ đễnh, hôm nay không cần, ngày mai đã không còn là của mình nữa. Tình yêu cũng vậy, chớp mắt đến, chớp mắt đi chẳng báo trước điều gì. Ta không trân trọng tình yêu, tức là ta đã không trân trọng mình. Có thể người mình gặp ở trạm kế tiếp sẽ không bao giờ tốt bằng người đang ở cạnh, vậy nên trong lúc tình còn ấm, xin hãy giữ chặt tay nhau.
Nếu đã tìm thấy nhau, xin hãy giữ thật chặt

Người đó có thể không phải là người có thể mang đến cho ta ngôi nhà cao rộng, có thể không mang cho ta những chiếc xe đắt tiền, có thể khiến ta vất vả vì cơm – áo – gạo – tiền,… nhưng chắc hẳn ta tin người ấy có đủ bao dung để mang đến cho ta một mái ấm, đủ kiên nhẫn để đèo ta trên những con đường gập ghềnh sỏi đá, đủ an yên để bao bọc cho ta suốt đời.
Ta tìm được một người để ta cùng trải qua những khó khăn, ta tìm được một người để ta đi hết tuổi thanh xuân đầy nhiệt huyết này. Cùng sống, cùng yêu, cùng khóc, cùng cười, cùng hưởng thụ, cùng nhau lớn lên, cùng nhau nhìn thấy bình yên trước mắt.
Ta tìm được người khiến cho ta muốn có một gia đình, khiến ta cảm thấy muốn dựa dẫm khi yếu lòng, và thành bờ vai khi người ta mệt mỏi. Dù có thương tổn đến bao nhiêu thì ta vẫn dành chút thời gian ngồi xuống và thở sâu, để thế giới bên ngoài yên lành, để tình yêu không hề mai một.
Cuộc đời này há chừng sống một người thì cô độc lắm, chi bằng nếu đã tìm thấy nhau thì hãy giữ chặt như bây giờ, đừng vội vàng, đừng nóng nảy, đừng giận dỗi, đừng hờn ghen quá nhiều.
Chỉ xin người, nếu một lần tay đã nắm chặt, xin đừng buông…

Đọc thêm...

Không yêu em thì đừng nhớ về em


”Không yêu em thì đừng nhớ về em” – đây là câu nói cuối cùng em đã nói với anh khi anh từ chối tình cảm của em. Anh có biết em đã lấy rất nhiều cam đảm mới nói với anh rằng em yêu anh không? Em tin chắc là anh biết nhưng sao anh vô tình vậy anh?

Không yêu em thì đừng nhớ về em


Em yêu anh. Yêu ngay từ cái lần đầu tiên anh cứu em khỏi bọn cướp. Đến khi gặp lại em nhận ra anh nhưng anh thì không. Gặp lại nhau chúng ta sống chung một nhà vì mẹ em là người tình của bố anh. Tình yêu ấy là sai lầm đúng không anh? Nhưng em vẫn cứ yêu anh, yêu nhiều tới mức em chẳng thể nào quên được anh.


Một thời gian mình bên nhau, anh tỏ tình với em nhưng em chối ngay. Vì em nghĩ rằng làm sao được chứ khi mẹ em là người tình của bố anh? Đến một ngày tài sản và địa vị của bố anh không còn nữa thì mẹ em cũng từ bỏ bố anh. Nhưng em vẫn yêu anh nhiều lắm anh ạ. Bởi em yêu anh bằng con tim chứ không phải vì tiền. Em đã đồng ý làm bạn gái anh trong suy nghĩ chứ không phải công khai ngoài miệng.


Anh mơ ước được trở thành một luật sư giỏi. Có được làm ở một nơi nổi tiếng. Ông chủ và cũng là thần tượng của anh là kẻ đểu. Hắn ta là bố của bạn em. Hắn ta chấp nhận cho anh vào làm việc nhưng…Em bỗng buồn, buồn nhiều lắm anh có biết không? Vì yêu anh em chấp nhận vô tâm từ bỏ anh. Vì yêu anh em không ở bên cạnh anh. Vì yêu anh mà em cảm thấy rằng mình là đứa con gái hư thân.


Không yêu em thì đừng nhớ về em

Không yêu em thì đừng nhớ về em
Anh đã chửi vào mặt em, sỉ nhục em. Anh nói em là thứ con gái vì tiền. Anh nói em là loại không ra gì và giống mẹ em. Em biết khi người mình yêu làm những chuyện mà ai nghe đến cũng thấy khinh thường thì sẽ buồn lắm! Nhưng biết làm sao được khi em yêu anh? Em chấp nhận những lời sỉ vã của mọi người. Em chấp nhận sự khinh bỉ của thiên hạ dành cho em. Em chấp nhận từ bỏ bạn bè, tiền đồ và cả một tương lai. Bởi chẳng ai hiểu được em làm những việc ấy là vì điều gì. Đơn giản họ nghĩ em làm như thế là vì tiền.

Nhưng em trách anh vì sao anh không hiểu được em. Em trách anh vì sao anh nói yêu em nhưng không cảm nhận được những việc làm ấy của em là vì ai. Anh có biết em chấp đánh mất chữ trinh của người con gái để anh có được việc làm và địa vị của ngày hôm nay? Anh có biết em luôn cặp với những người đàn ông đáng tuổi bố em để họ có thể giúp anh trong công việc? Anh có biết em yêu anh nhiều đến thế nào và đau đến thế nào khi phải lên giường cùng những kẻ khác? Anh có biết em từng bị những bà vợ đánh ghen phải nhập viện cả tuần? Anh có biết em yêu anh nhiều đến bao nhiêu không?


Khi anh sắp qua Pháp để công việc của anh ngày càng tốt hơn. Anh sắp lên máy bay em đã nói là em yêu anh. Anh đã phủ phàng nói với em một câu nói ” Câu yêu ấy thốt ra từ miệng của cô tôi cảm thấy tình yêu đang bị xúc phạm”. Tình yêu bị xúc phạm hả anh? Tình yêu của người con gái hi sinh chữ trinh của mình mà không ai thấu hiểu là bị xúc phạm sao anh? Ừ thì bây giờ anh cứ như thế, cứ sống cho thật tốt. Anh cứ coi như em là kẻ đang khinh đi anh. Để một ngày nào đó anh nhận ra thì anh sẽ hiểu được lòng em.


Nhưng cuối cùng em vẫn muốn nói với anh ” Không yêu em thì đừng nhớ về em”. Bởi em biết rằng anh chỉ giả vờ không yêu em. Nhưng em sẽ không giả vờ đâu anh. Bởi tình yêu của em dành cho anh quá lớn, lớn đến mức khó có thể giả vờ anh ạ.

Đọc thêm...

Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau...


Hẳn là cuộc sống luôn đẩy con người ta vào những hoàn cảnh buộc phải chọn lựa một cách tàn nhẫn. Vứt bỏ người này, hoặc buông tay với người kia. Bất kể lựa chọn thế nào, cũng sẽ đều phải chịu sự thương tổn quá lớn…

Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau...


Một cậu con trai lặng lẽ đứng bên đài phun nước trước thư viện, vì dáng cậu cao nên bóng nắng chiếu vào, đổ thành một cái bóng dài quét xuống mặt đất. Trên tay cậu là chiếc giá vẽ được gắn một bản vẽ dang dở, còn miệng thì dường nhu đang lẩm nhẩm một bài hát tiếng Anh nào đó nghe rất quen, nhưng bất giác không tài nào nhớ nổi.
Chiếc máy ảnh trong tay tôi vô thức giơ lên, những khuôn hình trước mắt lọt vào ống kính.
Cậu ấy bất giác quay người lại, dưới ánh nắng uể oải giữa trưa mùa đông, bước đến cạnh chỗ tôi đang đứng.
- Hey, cậu vừa chụp tôi đó hả? Này, đang yên đang lành sao lại chụp ảnh người ta cơ chứ!
Vì cậu ấy quá cao nên tôi luôn phải ngước lên, ánh nắng đổ xuống làm tôi bất giác cảm thấy khó tìm được điểm nhìn chính xác. Chỉ biết ánh mắt cậu ấy nhấp nháy tinh nghịch, môi nhếch lên một nụ cười, hệt như một đứa trẻ phát hiện ra có người ăn vụng vậy.
- Đừng nhận vơ, tôi đâu có chụp cậu, tôi chụp đài phun nước đấy nhé!… Này, sao cậu lại lấy máy ảnh của người khác thế hả, trả đây!
- Ê, rõ ràng là chụp tôi đây này còn chối nữa. Hầy, góc này không đẹp lắm, để tôi ra kia cho cậu chụp lại nhé!
- Cậu…
- Ầy, chưa quen biết gì mà như này, có phải là thất lễ với tôi quá không…
- Trả máy cho tôi!
- Này, làm gì mà nghiêm túc vậy, tôi chỉ đùa thôi mà… ấy, đừng có khóc…
Rất lâu sau này tôi vẫn tự hỏi, nếu như chúng tôi không gặp nhau ngày hôm đó, có phải quãng thời gian sau này sẽ khác đi, tôi sẽ không phải trải qua những chuyện dài thật dài, cả hạnh phúc, lẫn khổ đau, cả những sự chọn lựa rơi nước mắt.
Thế nhưng, dù sớm hay muộn ai chẳng phải trưởng thành, chỉ là người đó đã khiến tôi có một quá trình trưởng thành gian nan hơn một chút. Để từ đó, chúng tôi mới có thể nhìn lại quá khứ, và không hối tiếc về những gì đã qua …
Bởi vì còn trẻ, nên chúng tôi có tình yêu, cũng có cả sự dũng cảm theo đuổi những gì trước mắt.

- Chị, hình như là em thích một người…
Tôi chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó, cô em gái nhỏ vẫn rụt rè nhút nhát lại dựa vào vai tôi, và bình thản nói ra một bí mật khiến người khác giật mình như thế.
- Hả? Ai? Từ bao giờ? Sao cô dám yêu đương khi còn tí tuổi hả?
- Chị, đừng bắt chước mẹ nữa, em nói nghiêm túc đấy!
Một sự trùng hợp ngẫu nhiên , em trai của Hạnh chính là đàn anh khóa trên cùng trường cấp ba của nó, cũng vừa vặn là sinh viên cùng trường với tôi. Thực ra thì cũng đúng thôi. Trái đất tròn lắm, còn chúng tôi vốn dĩ quá nhỏ bé để hiểu được, có những mối dây liên hệ lẫn nhau giữa người với người, có vẻ là tình cờ, nhưng kỳ thực cũng như là được sắp đặt trước.
- Được rồi, thế thằng đó là thằng nào?
- Chị, thằng cái gì, anh ấy được lắm…
- Được là thế nào, không kể sao biết, kể cho chị nghe thì chị mới xem nó được không chứ!
- Nhưng em chẳng biết kể thế nào cả, nói chung là em cũng chỉ yêu đơn phương thôi. Vì anh ấy cũng không hề biết em là ai…
- Thích cậu ta lắm hả?
- Thích lắm, rất rất thích, nói chung là thích không giải thích nổi…
- Haizz, nếu thích thì phải nói ra chứ, không thì sao biết kết quả. Tình yêu mơ hồ trừu tượng chẳng bằng tình yêu mắt thấy tai nghe, hiểu không?
Điện thoại nhấp nháy, là Tùng gọi tới. Tôi không rõ chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ khi nào. Chẳng là sau cuộc gặp gỡ lãng xẹt kiểu khó hiểu ở đài phun nước hôm ấy, trở thành bạn, rồi cậu ấy nói thích tôi. Còn tôi thì không phủ nhận cũng không khẳng định, chỉ im lặng. Bởi vì tôi sợ hãi, một người dễ khiến người ta có cảm giác yêu thích ngay từ lần đầu tiên như Tùng, tôi sợ sẽ có ngày phải buông tay cậu ấy ra.
Khi đó, tôi thật ngốc nghếch, bởi vì chính vì sự tự ti của mình, tôi đã làm khổ người mà tôi yêu thương.
- Ừ, mình đây!
- Ra đầu ngõ đi, mình đang đợi, hôm nay dẫn cậu đến một nơi!
- Đi đâu thế?
- Cứ xuống đi rồi biết!
Tôi không hiểu cậu ấy muốn đưa tôi đi đâu, vì chúng tôi đi cả ngày trời, vượt ra ngoài thành phố, đi mãi trên con đường cao tốc hút gió. Tôi bất chợt ngửi thấy mùi ngai ngái của đất ẩm, hòa lẫn mùi rơm khô. Tùng vẫn liên tục hỏi tôi có lạnh không, và cậu ấy cũng kể cho tôi vài chuyện lặt vặt chẳng đầu chẳng cuối. Lặng lẽ dựa vào đôi vai vững chắc phía trước, vòng ôm cũng chặt hơn, có lẽ, người đang ngồi phía trước chắn gió cho tôi, quan tâm đến tôi, cũng cần sự an ủi của tôi.
Chúng tôi đến một vùng đất hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của tôi lúc ngồi trên xe. Không phải là cánh đồng hoa cải vàng rực, lãng mạn, cũng không phải mảnh đất toàn cỏ lau trắng muốt mà hễ gió thổi là sẽ tan nhanh vào không khí như cánh bồ công anh nhẹ bẫng.
Tùng đưa tôi đến một mảnh đất bị bỏ hoang, đất cằn đến nỗi cây cối chết hết. Thế nhưng kỳ diệu thay, cậu dắt tôi ngồi xuống bên cạnh một cái cây nhỏ duy nhất còn sống sót, chỉ cao đến đầu gối người.
Cái cây nhỏ vẫn cứng cỏi vươn lên giữa chết chóc và ương bướng sống sót.
- Cậu có biết không, lúc mình phát hiện ra cái cây này, khi đó nó chỉ là một cái mầm non. Suốt 12 năm, nó vẫn chỉ lớn được như vậy. Thế nhưng nó không chết, vẫn xanh tươi.
Tôi yên lặng nghe cậu ấy kể chuyện, khoảng thời gian cậu ấy chứng kiến cái cây trưởng thành, khoảng thời gian cậu ấy từ một cậu bé trở thành một chàng thanh niên, khoảng thời gian mà có những chuyện đôi khi sẽ bị thời gian bào mòn đi để rồi vĩnh viễn bị quên lãng, khoảng thời gian mà sự trưởng thành đau thương buộc người ta phải biến thành một con người khác.
Khi tất cả cây cỏ xung quanh đều chết hết, chỉ có một cái cây muốn sống và bám trụ kiên cường vào sự sống.
Khi mọi thứ xung quanh sụp đổ, có người muốn chết, còn có người lại chọn con đường để sống tích cực hơn.Phàm là những sự chọn lựa, có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc đời.
Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau...Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau…- Lúc ông ấy bỏ mẹ đi theo người phụ nữ khác, sau đó mẹ mình mất vì không thể vượt qua nổi cú sốc tinh thần, mình đã tưởng như cả thế giới sụp đổ. Mình đã từng muốn chết, một cách hèn nhát. Cái suy nghĩ mà bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy kinh hoàng. Thế nhưng không hiểu bằng cách nào, mà mình vẫn sống.
Cuộc đời là một cái gì đấy thật kỳ lạ, người ta có thể vì một khoảnh khắc nào đó tàn nhẫn đủ để vứt bỏ những người đã từng yêu thương sâu nặng, để sà vào một cuộc tình mới lạ khác. Cho đến khi mọi thứ dần trở nên cân bằng, tất cả những thú vui bắt đầu tắt lịm, mới nghĩ đến chuyện trở về.
Thế nhưng mọi sự hối hận cho đến thời điểm quá vãng đều là những sự hối hận vô ích.
Bố Tùng muốn nhận lại cậu ấy. Hóa ra đó chính là lý do hôm nay cậu ấy đưa tôi đến đây. Phải làm thế nào thì tất cả những người xung quanh chúng ta mới không nghĩ đến chuyện bỏ rơi chúng ta, để rồi khi mọi cơn đau qua rồi, vết thương đã lành lại chút ít, bất chợt trở về để nhận sai?
- Cậu bây giờ nghĩ thế nào?
- Sớm đã coi như người này không tồn tại, mình chỉ là con của mẹ mình!
- Có căm ghét hay hận thù ông ấy không?
- Chẳng còn cảm giác gì hết!
- Nói dối! Thế thì tại sao phải đưa mình tới đây?
- Bởi vì bỗng nhiên cảm thấy quá cô độc, bởi vì sợ hãi, nếu có một ngày cậu cũng như ông ta, đột nhiên ra đi, và mọi thứ sẽ biến mất, không một ai còn bên cạnh mình nữa…
Tôi để Tùng dựa vào vai tôi. Lần đầu tiên một người như cậu ấy, không tỏa sáng rực rỡ, mà bộc lộ rõ vẻ mềm yếu trước mặt tôi. Câu chuyện quá khứ đau thương được kể ra một cách bình thản. Tôi biết, cậu ấy không hề nói dối về cảm giác của mình với bố. Nhưng tôi đau lòng, vì cậu ấy luôn cô đơn và sợ hãi sự cô đơn.
Nếu nói tôi cảm thấy bất an, có lẽ sự bất an của tôi ngàn lần không bằng cậu ấy. Bởi vì đã từng bị quay lưng, nên luôn sợ hãi nhìn thấy bóng lưng bước đi xa dần. Bởi vì đã từng bị bỏ rơi, nên mới sợ một lần nữa đơn độc một mình.
- Tha thứ hay chấp nhận, cũng chỉ là một sự chọn lựa. Nếu tha thứ có thể khiến cậu cảm thấy nhẹ nhàng hơn thì hãy làm như thế! Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu!
- Thật chứ? Cậu sẽ mãi mãi ở bên cạnh mình như thế này, không bỏ đi, cũng không đột ngột biến mất chứ?
- Sẽ không!
- Mình tin cậu!
Ngày hôm đó trở về, chúng tôi không hề nhắc lại câu chuyện ấy. Tùng lại quay về với con người vui vẻ, hoạt bát thường ngày. Có điều, tôi đã loại bỏ cái suy nghĩ một ngày nào đó chúng tôi sẽ chia tay khi trước.
Với tôi bây giờ, quan trọng nhất chính là, kết quả sau này không quan trọng, chỉ cần biết tôi thích cậu ấy, và muốn ở bên cạnh cậu ấy. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không buông tay.
Thế nhưng một vài ngày sau đó, khi Tùng đưa tôi về nhà và ôm tôi thật chặt trước khi chào tạm biệt. Tôi đã bắt gặp Hạnh với một khuôn mặt nhòe nhoẹt nước.
Có những sự trùng lặp thật trớ trêu. Bởi vì người mà cô bé vẫn thầm yêu, lại chính là người yêu của tôi suốt một khoảng thời gian dài.
Ánh mắt oán hận nó nhìn tôi khiến tôi bất giác cảm thấy nghẹt thở. Và vài ngày sau đó, chỉ thấy nó nhốt mình trong phòng, bất kể bố mẹ dỗ dành ngọt nhạt thế nào, cũng không chịu hé cửa hoặc lên tiếng.
Cho đến khi bố tôi phá cửa vào, thì con bé đã ngất lịm trên giường từ bao giờ. Khuôn mặt xanh xao còn nguyên những vệt nước mắt giàn dụa. Một bộ dạng mà bất cứ ai trông thấy đều cảm thấy đau lòng.
Mẹ tôi không ngừng khóc và chỉ ngồi yên bên giường bệnh con bé không rời. Còn bố tôi chỉ qua vài ngày ở bệnh viện, bỗng chốc già hẳn đi.
Hẳn là cuộc sống luôn đẩy con người ta vào những hoàn cảnh buộc phải chọn lựa một cách tàn nhẫn. Vứt bỏ người này, hoặc buông tay với người kia. Bất kể lựa chọn thế nào, cũng sẽ đều phải chịu sự thương tổn quá lớn. Thế nhưng, vẫn phải chấp nhận đánh đổi, bởi vì nếu không, sẽ vĩnh viễn đánh mất tất cả.
- Có phải vì em gái cậu không? Mình thậm chí còn không biết cô bé ấy là ai? Mình đã có lỗi gì? Tại sao phải làm thế này?
- Xin lỗi, Tùng, người sai là mình. Nhưng mình không thể làm khác được. Mình không thể nhìn đứa em gái duy nhất tự làm khổ bản thân, càng không thể buông tay với nó…
- Vì thế nên chọn buông tay với mình sao? Vì thế nên chấp nhận từ bỏ mình một cách tàn nhẫn thế này sao?
- Tùng, mình cũng rất đau khổ, mấy ngày hôm nay mình không thể ngủ nổi. Sự lựa chọn này cứ lởn vởn quanh đầu khiến mình như sắp phát điên. Nhưng xin cậu, hãy để mình đi, bằng không, mình sẽ vĩnh viễn hối hận. Mình không thể mất nó!
- Đừng đi!
Tùng kéo tay tôi, ánh mắt cậu chòng chọc nhìn xuống đất, vô định. Hệt như đứa trẻ muốn níu giữ cái gì đó ở bên, nhưng lại tuyệt vọng bởi vì biết nó sẽ không còn ở bên cạnh mình nữa. Trái tim tôi bất chợt như bị cái gì đó cứa vào, đau đến nỗi nước mắt trào ra.
- Cậu… ngày hôm đó đã hứa sẽ không đi cơ mà… ngày hôm đó còn nói với mình, sẽ không vứt bỏ mình như ông ấy đã từng làm với mẹ con mình cơ mà… Quỳnh, tại sao?
Tại sao? Tôi chỉ có một ước muốn ngay trong khoảng khắc này có thể quay lại ôm thật chặt lấy người con trai đang đứng ở phía sau lưng? Nói với cậu ấy rằng tôi thật sự muốn ở bên cạnh cậu ấy. Mãi mãi. Cho dù có hàng trăm nghìn bàn tay khác muốn chen vào, cho dù ai đó có dùng bất cứ loại sức mạnh nào để tách tôi ra khỏi cậu ấy, tôi cũng sẽ níu chặt lấy không buông.
Nhưng sức mạnh tình thân vốn dĩ không thể từ bỏ. Đó chính là đòn chí mạng cho mối quan hệ vòng cung của chúng tôi. Nếu tôi nhất quyết không buông, tôi sẽ không thể đối diện với em gái mình.
- Đừng đi! Nếu cậu đi, mình từ bây giờ sẽ coi cậu như ông ấy. Vĩnh viễn không tồn tại…
Thế mà tôi vẫn rút tay ra khỏi cậu ấy. Cảm giác như toàn bộ trọng lượng cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng khi không còn điểm tựa. Từ bỏ một người, hóa ra khó khăn đến thế. Có thể khiến cho người ta đau đớn muốn chết, mà không cách nào quay đầu.
Nếu như tôi đã sai, thì cho đến thời điểm này, đã không thể làm lại được nữa rồi.


Đọc thêm...

Gửi Nắng!


Gửi Nắng! - Thực sự rằng, khi đang đọc bài này, tôi đang nghĩ về 1 người.

Tớ đọc ở đâu đó người ta nói rằng trước khi đi ngủ, con trai luôn nghĩ về người con gái mà họ thật sự quan tâm đến. Thật kì lạ là người con gái mà tớ nghĩ đến lại là cậu. Cũng chẳng kì lạ lắm đâu, tớ biết mà. Tớ gọi cậu là Nắng bởi lẽ tớ ghét tên cậu, cái tên mà mỗi lần nghe nhắc đến tớ lại giật mình, lại thấy có gì bóp nghẹt trong người. Tớ gọi cậu là Nắng bởi lẽ tớ mong tình cảm này tựa như một cơn say nắng, không biết cơn say này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng trời không thể nắng mãi phải không?

Gửi Nắng!


Ở bên cậu là khoảng thời gian đẹp nhất của tớ, thật đấy, và nếu có nút Redo, tớ vẫn sẽ quay lại khoảng thời gian đó và ước sao cho nó kéo dài mãi mãi. Sẽ cứ cười vui như thế, sẽ chuyện trò tâm sự cả đêm như thế, sẽ cãi nhau, đánh nhau rồi lại cười tủm tỉm mà làm lành như thế. Đôi lúc tớ cảm thấy thật may mắn vì đã có cậu ở bên trong mọi cảm xúc, cũng thật vui vì say nắng một người như cậu.

Có lẽ đôi lúc tớ nhớ cậu thật đấy, nhưng tớ sẽ không bao giờ tìm cách để yêu cậutớ không muốn yêu đơn phương. Nếu có một phút bồng bột nào mà nói ra thì đơn giản là vì tớ không thể giữ trong lòng thêm một lúc nào nữa. Để tớ giữ màu nắng này trong lòng tớ nhé, để cậu là màu nắng duy nhất dành cho tớ mà thôi…

Đọc thêm...

Mong chờ một tiếng yêu !!


Anh...!

Mình chưa bao giờ là gì của nhau anh nhỉ, mãi mãi và mãi mãi đúng không anh? Em vẫn hy vọng, hy vọng một ngày nào đó… nhưng em biết chẳng thể nào thay đổi được thực tại, thay đổi được cảm xúc trong em… và sẽ không bao giờ.

Em ngốc quá đúng không anh? Phải nói là rất ngốc đấy, ngốc vì em lại yêu anh, yêu một người mà chẳng biết vì sao lại yêu nữa, yêu một người dù biết chẳng đến được với nhau, yêu một người mãi mãi chỉ tồn tại trong giấc mơ của em, vì em yêu anh đấy, một cuộc tình chẳng thốt thành lời. Em ngốc, ngốc lắm, khờ lắm…

Mong chờ một tiếng yêu


Anh...!

Em vẫn nhớ anh cồn cào mỗi khi đêm xuống. Em đã mỉm cười hạnh phúc mỗi khi giấc mơ về, vì em đã "bắt" được anh ở lại trong giấc mơ của em. Em đã thật hạnh phúc khi được sống trong thế giới ảo đấy, thế giới giấc mơ ấy, thế giới chỉ do mình em tạo ra. Em khát khao được ôm anh một cái thật chặt... nhưng giờ anh xa quá... Anh đang ở tận nơi nào mà em chẳng biết nữa, và liệu anh có đang tồn tại trong thế giới của em không? Không? Anh đang tồn tại đấy, đang cùng em hít thở cái không khí ấy, đang cùng em điếm từng ngày, từng giờ đấy, đang cùng em nhìn cuộc sống này nhộn nhịp và thay đổi từng ngày. Em lại mơ, mơ về hai ta… Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ đến anh. Hầu như đêm nào em cũng có hình ảnh một người để nhớ thương, để biết cảm giác chập chờn trong mỗi giấc mơ. Em đã từng ước cho chính mình được sống bên anh dù chỉ là một ngày thôi, nhưng một vài giây ngắn ngủi còn không có nữa huống chi là một ngày, viễn vong, viễn vong thật đúng không anh? Nhưng bây giờ đây em không dám ước cho mình nữa. Vì em sợ, sợ một ngày chúng ta là của nhau rồi sau đó sẽ có một ngày anh sẽ ra đi, đi rất xa đến nơi mà em chẳng tìm thấy, chẳng được gọi tên anh. Đi xa mãi mãi để điều ước của em trở thành đám mây cứ bay lơ lửng trên trời cao, không biết chốn dừng chân nơi đâu! Nhưng rồi em không làm gì...!

Anh...!

Em thật sự muốn gọi tên anh trong những đêm mưa lạnh lẽo, hay những đêm trời đầy trăng sao như đêm nay. Em sẽ gọi khẽ tên anh, em sẽ nói với anh tất cả những gì nơi con tim của em đang chất chứa. Em muốn cho anh biết, anh rất quan trọng với em như thế nào? Tất cả những gì thiêng liêng nhất em luôn muốn dành cho anh... Anh có muốn biết không anh? Chắc không đâu nhỉ? Mỗi lần em muốn nói ra nhưng những câu ấy đang bị nghẹn lại nơi cổ họng em, nên anh chẳng nghe được, và anh cũng không muốn nghe, anh cho rằng đó là những điều bình thường thôi, đó tất cả chỉ là những cảm xúc vu vơ thoáng chợt đến rồi lại vụt bay đi. Anh không muốn em và cả anh phải đau khổ vì cảm xúc ấy.

Vậy mà em cứ chờ... chờ mãi... cứ ước... Ước mãi... đó anh. Ước một ngày nào đó trong cơn say anh sẽ gọi tên em và anh sẽ nói rằng "anh yêu em". Em luôn mong có một ngày, một ngày anh nói với em rằng "em ơi, em rất quan trọng đối với anh, em đừng bao giờ rời xa anh nhé! Em đang mơ, mơ đấy đúng không anh? Và em cứ mơ, mong là không bao giờ thức, khi thức thì anh vẫn là anh, em cứ là chính em, hai ta không đi chung một con đường."

Vậy mà cho dù thời gian có bao lâu, dù có phải chờ trong im lặng, em cũng sẽ chờ để nghe anh nói lời yêu cùng em. Tình yêu là phải biết cho đi, tình yêu là phải biết chờ đợi, bởi khi yêu con tim luôn khao khát một điều là được người mình yêu nói lời yêu thương cùng em...! Em đã ước mơ mình sẽ được hạnh phúc trong vòng tay anh. Được anh nắm đôi bàn tay dắt dìu nhau đi trong hoàng hôn của mỗi buổi chiều. Được dựa vào bờ vai ấy đang run khẽ lên vì sự va chạm. Điều ước thật giản đơn của người con gái đang chờ đợi yêu thương, để rồi đêm nay lại một lần em chìm trong cái giấc mơ mà bao lâu nay em cứ chờ mãi...

Em đang chờ cái gì đây? Em đang chờ đợi một điều gì từ anh, một câu nói hay một cử chỉ yêu thương, hay chỉ là một tin nhắn “anh nhớ em”. Giờ thì em đã hiểu chờ đợi cũng là một điều ước. Ừ thì em đang ước đấy, ước và cả chờ đợi mãi cuối cùng chỉ mình em yêu anh, chỉ mình em ước được nắm đôi bàn tay của anh, và đang chờ đợi anh sẽ là người chủ động nắm đôi bàn tay em đang khẽ run vì lạnh hay vì cảm giác bồi hồi. Vậy mà em và anh đang đứng thật gần đấy, rất gần tưởng chừng giữa chúng ta đã hòa làm một, cuối cùng cũng chỉ là bạn, cũng chỉ là một cơn lạnh lẽo, cô đơn của hai trái tim cũng chỉ vì chưa bắt nhịp yêu thương! Để rồi chỉ có con tim em là yêu một mình trong câm lặng... Để rồi mình em ôm đau khổ riêng, để rồi mỗi đêm về em lại nhớ anh, nhớ một người thật xa.

Anh…!

Em vẫn muốn nghe giọng của anh mỗi đêm, nó chẳng ấm áp, nó chẳng ru ngủ em, nó chẳng có gì lôi cuốn được em, vậy mà em muốn nghe, nhưng cái điện thoại em đang cầm trên tay ấy nó đang ở rất gần em, mà em lại tưởng chừng như nó đang cách xa em mấy mét vậy, làm em chẳng thể gọi được cho anh. Em đang ngụy biện cho chính mình đấy, là vì em chẳng dám gọi cho anh vì gọi cho anh em biết nói gì đây. Hàng đêm tin nhắn chúc ngủ ngon cũng đã làm em ấm lòng, em thôi không được quá tham lam. 

Anh…!

Đêm nay em lại say đấy, em không phải say vì rượu hay vì một chất gì đó có cồn, mà em đang say nhớ thương đấy! Lạ quá đúng không anh? Người ta chỉ say rượu hay say bia, hay là chỉ say tình thôi, còn em lại say thứ khác vì em biết mình làm gì có tình mà say chứ. Say tình ảo à, cũng không có để mà say. Em không phải là gái hư, em là con gái của thế kỷ hai mươi mốt, em cũng tự cho phép mình làm được những điều mình thích chứ, và em biết điểm dừng anh à. Em bảo với anh là em uống rượu đấy, điều đó chẳng có gì là xấu đúng không anh, và nó cũng chẳng có gì là tốt đúng không anh? Nhưng em muốn cho anh biết là em đang làm gì, kể cả những lúc em đang nhớ anh.

Em biết, với anh em chỉ là một hiện tại mơ hồ không đầu không cuối. Chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua trong cuộc sống yên bình.

Em mơ giấc mơ hai chúng ta cùng bước đi trên một con đường, nhưng thực tế thì hai ta vẫn đang bước đi trên hai con đường song song, mãi mãi không có điểm dừng. Con đường đó xa lắm anh à, nhưng em vẫn chưa thấy mệt mỏi, chưa thấy chán nản chỉ vì có mình em đang cố níu kéo, đang ảo tưởng.

Chuyện của chúng ta rồi sẽ đi đến đâu? Em không biết và cũng không muốn biết nữa. Tương lai ư? Xa vời lắm. Anh chưa bao giờ nghĩ đến và em cũng không muốn vẽ thêm viễn cảnh tốt đẹp cho tương lai của hai chúng ta. Nhưng xin anh hãy để em vào một góc khuất trong tim anh nhé, chỉ là một nơi nhỏ nhoi và đen tối, em chẳng muốn ai bước vào vị trí ấy cả.

Nếu nước mắt có thể xóa nhòa đi tất cả, xóa nhòa đi những vết cứa thật sâu trong trái tim bé nhỏ, xóa nhòa đi những đau đớn âm ỉ trong tâm can, xóa nhòa đi một linh hồn bơ vơ với tình yêu vụng dại... thì em xin một lần được khóc thật nhiều, thật nhiều. Để vị mặn chát của nước mắt làm vơi đi sự xót xa, vơi đi nỗi nhớ thương, vơi đi nỗi niềm em đang ôm cho riêng mình... Nhưng không anh à, những giọt nước mắt của em chẳng đủ mặn, đủ cay để em quên được anh. Em cứ sẽ mãi nhớ đấy, sẽ mãi cứ yêu đấy, và em vẫn mong chờ tiếng yêu từ nơi anh.

P/S: Viết hộ cảm xúc một người

Đọc thêm...

Mới Cập Nhật

Có Thể Bạn Muốn Đọc