Đào Duy Cường
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Đừng khóc sau lưng anh


Anh chỉ dám yêu em, yêu trong những khát khao cháy bỏng, trong những lần nhìn bóng em và cậu ấy xa xa, hay chỉ là những đêm chợp mắt, thấy em trong cơn mơ.

Gửi em , người con gái anh thương...

Hôm nay trời lại mưa, những cơn mưa ào ạt rơi xuống nền đất lạnh tê người. Em đứng đó, giương đôi mắt đã đỏ bên khóe mi, vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Anh đứng nhìn em, có thứ gì đó trong lòng anh như co thắt lại. Anh biết chứ, em đang phải chịu đựng quá nhiều! Vừa là áp lực học tập từ gia đình, giờ lại xen lẫn chuyện tình cảm giữa yêu và hận. Anh cũng biết, em đã quá mệt rồi, phải không?

Anh, em và cậu ấy, chúng ta là một bộ ba thân với nhau từ những thuở còn thơ. Em thích cậu ấy. Anh biết! Thế nhưng vẫn có cái gì đó không thể ngăn chặn lại trái tim, anh vẫn trót thương em. Câm lặng nhìn em và cậu ấy tay trong tay hạnh phúc, nụ cười hồn nhiên, ánh mắt thơ ngây của em đã ngày một điểm thêm vào lòng anh, khiến tim anh cứ loạn nhịp mà bước qua ranh giới tình bạn... Nhưng anh cũng biết đâu là giới hạn, anh biết đâu là nơi mà em trao những yêu thương. Bởi vậy, anh chỉ dám yêu em, yêu trong những khát khao cháy bỏng, trong những lần nhìn bóng em và cậu ấy xa xa, hay chỉ là những đêm chợp mắt, thấy em trong cơn mơ.

Người con trai ấy mới là người em yêu. Người con trai ấy mới là nơi em muốn đắm mình trong khờ dại. Thế nhưng liệu em đã tìm được đúng nơi để gửi gắm? Đúng nơi để đem trọn lòng mình bất chấp thương yêu? Ừ thì ngoài miệng cậu ấy vẫn là những lời nói ngọt ngào êm tai, vẫn là những cử chỉ nhẹ nhàng và âu yếm, nhưng sao trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa một sự bí hiểm. Một chút qua loa, nhạt nhẽo. Một chút... khinh thường! Cầu mong những điều ấy, đều là một chút đa nghi...


Đừng khóc sau lưng anh

Trời đổ mưa... Cuốn trôi cả một con người...

Em đứng lặng người giữa phố đông. Có lẽ bộ mặt thật của cậu ấy là một cú sốc quá lớn đối với em. Nhưng em à, em hãy nhớ, cậu ấy không yêu em, cậu ấy chỉ cạnh em trong một phút nông cạn của tuổi trẻ. Cậu ấy không đáng để chính bản thân em phải chịu khổ như thế. Em là em, cậu ấy là cậu ấy, hai con người ở riêng hai thế giới. Hai con tim tách xa nhịp đập. Anh hiểu, anh hiểu rằng sự thật bao giờ cũng là một cơn ác mộng. Nhưng em là một cô gái Song Tử mạnh mẽ kiên cường đúng không? Cười lên, xua đi nước mắt, hãy trở về là em của ngày hôm qua. Em nhé!

Này em, đừng khóc, đừng khóc sau lưng anh như thế. Hãy để anh cạnh bên em, để bàn tay anh lau khô đi nước mắt. Cậu ấy không đáng để em phải đau khổ. Hãy tin! Dù cả thế giới có xua bỏ em, vẫn còn có anh. Anh sẽ cạnh bên em mỗi lúc em cần và lúc em muốn ngã quỵ, muốn yếu đuối. Anh sẽ đến cạnh bên, cho em mượn bờ vai và nói: "Rồi mọi chuyện cũng sẽ trôi qua nhanh thôi!". Anh vẫn ở đây mà! Nên em đừng khóc sau lưng anh, nhé!


Đọc thêm...

Có những người chỉ để giấu đi


Rất nhiều người trong số chúng ta vẫn đang giấu riêng cho mình bí mật về một người, một người mà chính bản thân ta cũng thấy khó định nghĩa nhất, khó nắm bắt nhất, và đặc biệt là khó...quên nhất!


co-nhung-nguoi-chi-de-giau-di

Ta chẳng hiểu mục đích họ xuất hiện trong đời mình để làm gì khi không hẳn là người dưng, không là bạn, không phải tri kỷ, cũng chẳng là tình yêu. Họ đến với ta làm gì rồi làm trái tim ta loạn nhịp, nhưng lại không chịu (hay không thể) ở bên ta mãi mãi không rời?

Ta chẳng hiểu vì sao, từ lúc nào và cho đến bao giờ ta mới thôi rung động khi đứng trước họ, mới thôi mỉm cười khi nghĩ đến họ và thấy khó chịu khi không thể tiến lại gần họ hơn một chút, hay để họ xa ta một phút!

Ta cố gắng bao nhiêu lần thử làm rõ ràng rành mạch thứ tình cảm ta dành cho họ, họ dành cho ta là gì? Nhưng càng nỗ lực thì dường như mọi thứ càng mờ mịt và vô cùng khó đoán định.

Cuối cùng, ta chấp nhận bỏ cuộc, buông họ rơi tự do vào một quãng nào đó vơ vẩn trong lòng mình. Nhiều lúc ta sợ nghĩ đến họ, sợ chạm tới họ, vì ở họ có tất cả những gì mà ta cần. Là vui cười, hạnh phúc, là ngọt ngào, lãng mạn, là tiếc nuối, vấn vương, là xót xa, nhung nhớ...Ta sợ, bởi vì ta nghĩ nếu không chạm vào thì sẽ không có chuyện chẳng may rơi ra, rồi vỡ rồi tan, rồi hoang mang vì lạc mất.


Có những người chỉ để giấu đi

Ta chẳng hiểu mục đích họ xuất hiện trong đời mình để làm gì khi không hẳn là người dưng, không là bạn, không phải tri kỷ, cũng chẳng là tình yêu. Họ đến với ta làm gì rồi làm trái tim ta loạn nhịp, nhưng lại không chịu (hay không thể) ở bên ta mãi mãi không rời?

Ta chẳng hiểu vì sao, từ lúc nào và cho đến bao giờ ta mới thôi rung động khi đứng trước họ, mới thôi mỉm cười khi nghĩ đến họ và thấy khó chịu khi không thể tiến lại gần họ hơn một chút, hay để họ xa ta một phút!

Ta cố gắng bao nhiêu lần thử làm rõ ràng rành mạch thứ tình cảm ta dành cho họ, họ dành cho ta là gì? Nhưng càng nỗ lực thì dường như mọi thứ càng mờ mịt và vô cùng khó đoán định.
Cuối cùng, ta chấp nhận bỏ cuộc, buông họ rơi tự do vào một quãng nào đó vơ vẩn trong lòng mình. Nhiều lúc ta sợ nghĩ đến họ, sợ chạm tới họ, vì ở họ có tất cả những gì mà ta cần. Là vui cười, hạnh phúc, là ngọt ngào, lãng mạn, là tiếc nuối, vấn vương, là xót xa, nhung nhớ...Ta sợ, bởi vì ta nghĩ nếu không chạm vào thì sẽ không có chuyện chẳng may rơi ra, rồi vỡ rồi tan, rồi hoang mang vì lạc mất.


Đọc thêm...

Nếu một ngày anh quay về


Em sẽ cười tươi như chưa từng tổn thương, sẽ hồn nhiên như chưa từng va vấp, sẽ níu anh như từng sợ mất. Em hứa sẽ ngoan, nhưng…

"Nếu tình yêu có thể trở lại như xưa

Cơ hội mà chúng mình đã không nhận thấy

Tình yêu có thể đẹp như lúc nó bắt đầu không?

Nếu tình yêu vẫn đấy

Chúng ta có thể... mãi mãi bên nhau?

Chúng ta có thể giữ hơi ấm tình yêu, hoài?

Mưa rơi rả rích ngoài mái hiên, em trằn trọc cả đêm không ngủ được. Chiếc mp3 cũ mèm phát đi phát lại bài hát em vốn vẫn thích thời còn đi học. Mọi thứ đã quá cũ kỹ và đóng bụi mờ. Hình như, đã rất lâu rồi không có ai nhắc em nhớ anh.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Lặng im mặt nước hồ thu, không gợn són
Thoảng nghe lá gieo mình, xào xạt
Huyên thuyên về những câu chuyện trên trái đất này,
Khơi những giọt nước mắt,
Không gian chìm ắng, ơ hờ
Bao phủ lấy nỗi cô đơn
Tuổi trẻ trôi qua trong thoáng chốc
Đêm. Mưa. Một người trưởng thành bảo em, nếu một ngày anh quay về, em sẽ như thế nào. Ừ nhỉ! Em chưa từng nghĩ mình có một lý do nào để có thể gặp lại nhau hay thậm chí hỏi chào trong tư thế của một người-đã-cũ. Anh biết đấy, giữa những đôi từng yêu nhau, may mắn lắm mới có những người đồng hành cùng nhau đến hết cuộc đời.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Người trưởng thành bảo em, yêu và chia tay là những thứ gì đó quá bình thường trong thế gian này. Chia tay không phải tận thế, cũng không phải quá lớn lao như con gái vẫn hay tưởng tượng để tự đày đọa, làm khổ bản thân mình. Có những người đang yêu rồi chia tay, có những lấy nhau rồi chia tay, có những người có con cái cùng nhau vẫn chia tay. Họ đau đấy, khóc đấy, rồi cười đấy, nhưng họ vẫn tiếp tục đứng lên sống nốt phần đời còn lại. Có những quãng đường đặt thành tên in hằn trong tâm trí họ lâu đến độ khó bôi xóa, chỉ là sau này khi lớn lên họ biết cách cân bằng cho vết thương xưa thôi nhức nhối, âm ỉ, an vị làm một-ngày-đã-cũ. Có những người giấu nước mắt trong nụ cười, đến cuối đời, không ai biết được rốt cuộc trong tim họ đã hỏng mấy phần. Em nên thấy an ủi vì có người đã chọn rời xa em bằng cách dễ tha thứ nhất. Khi không thể tiếp tục hoàn thành nghĩa vụ của một người yêu, họ chọn ra đi, để em có cơ hội tìm được một người mới thay họ tiếp tục đối tốt với em như họ từng làm, hoặc thậm chí hơn.

Ai cũng mong muốn tìm kiếm cho mình người phù hợp để đi suốt cuộc đời. Tim em và người ấy từng được ghép vào nhau nhưng không khít nên cố gắng mở chẳng vừa. Chỉ là họ đi trước em một bước, nới lỏng tay em ra trước nên em còn chông chênh. Em phải thấy họ đáng thương và thêm phần cao thượng vì đã chấp nhận để cuộc đời đánh dấu họ là người-phản-bội chứ không phải là em.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Người trưởng thành bảo em, không biết bao nhiêu đêm cô ấy mất ngủ. Đã không còn thao thức nghĩ về bóng người xưa, đã thôi mong chờ, nhớ mong và hy vọng. Chỉ là cảm giác trống rỗng vô hồn nhưng lại siết dần tâm thức người ta một cách đáng sợ. Đối mặt với cô đơn, một mình thật sự rất khủng khiếp. Em từng cảm thông cho người xưa vì biết đâu họ cũng từng đối mặt với đêm đen đặc, nhả từng làn khói mỏng ra màn đêm và cũng thẩn thờ nhớ đến em? Hai con người, hai thế giới, hai đoạn đường đôi khi cũng muốn giao lại một lần nữa chỉ để xem người xưa giờ sống sao, thay đổi thế nào.

Người trưởng thành bảo em, nước mắt là gia vị cuộc đời, mặn nhạt tùy vào cảm giác. Có thể dốc cạn, chân thành vì một điều gì đó là quá may mắn. Có vài người đôi khi muốn khóc cho ai đó nhưng rốt cuộc chẳng có ai xứng đáng để nhỏ lệ. Em phải biết hãnh diện vì những thứ em cho đi mà không toan tính hay so đo.

Con gái khóc cười qua bao chuyện tình lao đao giông bão, cuối cùng lại chọn cho mình người mang lại cảm giác an yên nhất để có thể tựa đầu. Đó chưa hẳn là người họ yêu nhất, nhưng chắc chắn sẽ là người yêu họ nhất. Em phải biết ngẩn cao đầu vì tình yêu tuổi trẻ của em chưa một lần ân hận hay nuối tiếc. Sau này, nếu em may mắn được mặc lên người chiếc áo cô dâu từ người yêu thương em hết mực, em sẽ thanh thản tiến vào lễ đường mà không chút mảy may do dự hay so đo, bởi em từng ướp lên quá khứ thứ hương liệu kỳ diệu của khổ đau và hạnh phúc .Tuổi trẻ của em ở đó, vĩnh hằng và tươi đẹp cùng tháng năm đã qua.

Người trưởng thành bảo em, hãy cứ vị tha trong tình yêu ngay khi còn có thể. Để ai đó biết, họ là một phần đời của nhau. Hãy cho tất cả tổn thương có cơ hội bước ra khỏi đáy lòng mình để yêu thương tìm lại bằng một cách khác hoặc ở một nơi nào khác. Em nên biết đôi khi ông trời rất vô lý khi sắp đặt ai đó là người yêu ai đó. Họ lao vào nhau, yêu nhau mà quên mất thứ tình cảm này mong manh vô cùng, chỉ một cái lơi tay cũng khiến mọi thứ vỡ tung một cách không kiểm soát. Những mảnh ghép cho dù từng vỡ tung như lại vô cùng thân thuộc đến kỳ lạ. Tất cả vẫn còn là một hằng số vô cùng bí ẩn. Nhưng nếu em lại được gặp lại người ấy giữa biển người mênh mông, hãy tin đó là một điều kỳ diệu.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve

Đêm. Người trưởng thành ấy tự ru ngủ mình bằng tiếng kinh cầu đều đều, nhẹ nhàng như sương khói. Cô ấy bảo: "Rốt cuộc mọi thứ rồi cũng là hư không, mình sống vì mình, cảm giác là của mình".

Thời gian là thước đo chính xác nhất cho mọi thứ. 1 năm, 2 năm, 5 năm... hay 10 năm sau, nếu còn giữ được hình ảnh người cũ trong lòng hãy mạnh dạn đối diện nhau nói dõng dạc: "Tôi còn yêu anh". Rồi thanh thản bước đi nếu họ không biết dang tay nắm giữ.

Em cười:"Nếu họ đã có hạnh phúc riêng, mình trở thành người thứ ba chen ngang thì thật đáng xấu hổ".

Người trưởng thành bảo em, hãy đặt họ lên bàn cân để biết trong lòng mình họ đáng giá bao nhiêu. Nếu họ lạnh lùng quay lưng đi, hãy cứ để họ đi như ngày xưa đã từng. Em từng đau khổ một lần, từng vắt kiệt tình cảm cho đi, bây giờ còn sợ gì hối tiếc. Thậm chí, em nên cảm hơn họ vì họ biết cách đâm vào tim mình một nhát thật đau, để thức tỉnh, để không còn mộng mị, để vết thương lâu năm có cơ hội lành, chứ không dở dở, ương ương.

Nếu họ xin lỗi vì đã có được hạnh phúc hiện tại và chỉ muốn toàn tâm, em hãy chúc phúc cho họ và tự biết mỉm cười vì mình đang làm được điều có ích. Em tự hy sinh cái tôi để đo tình cảm của người mà cô gái kia đang yêu. Nếu họ giùng giằng giữa cũ - mới, xưa - nay, hãy dứt khoát quên đi và tự xem đó là người không đáng để nhớ. Tuổi trẻ của mình từng sai lầm. Cái giá của những tháng năm chờ đợi thật sự rất đắt và thỏa đáng. Còn nếu, họ quay về trong tư thế sẵn sàng.

neu-mot-ngay-anh-quay-ve



Nếu một ngày anh quay về trong tư thế sẵn sàng mà không vướn bận, em sẽ vẫn đợi anh như bao ngày còn đợi. Em sẽ cười tươi như chưa từng tổn thương, sẽ hồn nhiên như chưa từng va vấp, sẽ níu anh như đã từng sợ mất. Em hứa sẽ ngoan, nhưng…

Đâu đó trên thế gian này, đã có một giọt nước mắt rơi…

Tình yêu trên con đường

Xưa nay đều không ngại mưa bão,

Tình yêu phải được hạnh phúc

Sợ chi những giọt lệ rơi rơi.


Đọc thêm...

Buông tay để em đi về nơi người ấy


Cánh tay anh đã quá mệt mỏi khi phải nắm chặt tay em. Buông tay em cũng là cách anh tự buông lơi lòng mình khỏi những chói chặt của yêu thương.

Anh tự rời xa, dù anh vẫn luôn dõi theo em, luôn ngoảnh đầu nhìn em một khoảng lưng chừng. Nhưng những bộn bề cứ vây lấy những yêu thương hôm nào, mà đôi ta chẳng thể tìm ra lối thoát cho một sự bình yên. Đã có lúc đôi chân anh mệt mỏi, song chẳng thể ngừng bên em và ngừng đi nỗi nhớ vô hình cứ bủa vây lấy mỗi khi đêm về. Cuộc sống em luôn là những bộn bề mà anh không sao tìm thấy chỗ của mình trong đó, thậm chí chỉ để ngồi và chờ đợi.


Buông tay để em đi về nơi người ấy

Ngày không em anh lại tìm về những cơn mưa như tìm về một vùng trong tâm trí vừa mới đánh mất. Cảm giác trống rỗng đến đáng sợ. "Anh chẳng giữ nổi em đâu". Đó là câu anh muốn nói với em hàng ngàn lần nhưng đôi khi con tim lại lỗi nhịp, cứ chặn lại mỗi khi em ôm chầm lấy anh, rồi lại buông lơi, lại lạc lõng... Cái bóng của người cũ quá lớn, lớn đến nỗi anh chẳng thể nào can đảm đánh đuổi hình bóng ấy ra khỏi tâm trí em. Bên em, đôi khi anh lại cảm giác như chúng ta lội ngược dòng về hai phía. Anh thấy mình đã lạc mất em trong khoảng trời nào đó một cách vô hình. Anh biết sự ra đi của anh là ích kỉ nhưng vắng anh, em sẽ được bình yên, để cho con tim em chọn ra lối đi của riêng mình. Anh chẳng muốn đến những nơi em và người ấy đã có một khoảng kỉ niệm. Anh chẳng muốn trong tim em có một chút nào về hình bóng cũ. Nhưng cấm làm sao được khi em và người ấy đã quá yêu thương, từng tràn đầy hạnh phúc. Nhưng hãy đặt nó xuống, hãy đi với anh, chúng ta sẽ cùng nhau đi tiếp đoạn đường. Dù anh biết có lúc anh phải dừng lại. Khoảng thời gian xa em, anh chật vật với những xúc cảm trong tim. Có lúc anh tưởng chừng không thể vắng em dù một phút nhưng anh phải buông tay vì anh quá mệt mỏi. Phải chi những lúc như thế em lại siết chặt vòng tay, lại khóc thì có lẽ anh chẳng thể buông đâu. Thế nhưng trong em, anh không tìm ra một cảm giác gọi là "đánh mất". Giá như anh không gặp em, không gặp một cô bé bên kia đường thì giờ đây có lẽ anh chẳng có những bồn bề ấy. Nhưng trong cuộc sống phải lí trí, phải nhớ rằng không tồn tại hai chữ “giá như”. Thế nên anh để em đi về phía hình bóng ấy, để em được sống trong những ngày đầy nắng, và hãy bỏ mặc anh. Anh cũng sẽ quên em mau thôi. Xa em nhưng đôi lúc hãy cho anh ngoảnh đầu nhìn lại về phía em là đủ. Tình yêu trong anh chẳng thể thay thế. Anh hiểu nhưng có lẽ nó đã quá trễ. Lúc này, đôi tay đã quá siết chặt yêu thương, vì thế anh chẳng thể quay đầu về phía trước dù anh đã đi, và đôi tay đã buông lỏng. Khoảng trời vắng em sẽ không là những ngày buồn, vì đâu đó anh vẫn được ngoảnh đầu nhìn về phía hạnh phúc, chính là em.



Đọc thêm...

Vì anh đã hứa mà


Anh sẽ nhận em làm vợ, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em. Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan,lúc ốm đau hay khi khỏe mạnh, lúc hoạn nạn hay lúc bình an, anh hứa sẽ yêu thương và tôn trọng em mỗi ngày suốt đời anh.
Vì anh đã hứa mà

Đám cưới đã diễn ra một cách tốt đẹp. Cô đồng ý lấy anh, một nhân viên IT khô khan và ít lãng mạn. Còn cô là một giáo viên dạy vũ đạo, duyên dáng và xinh đẹp, các chàng trai theo đuổi cô không ít, và cũng không ai lọt được vào mắt xanh của cô. Nhưng khi anh đến, anh yêu cô bằng tình yêu chân thành, và hoàn toàn lấy lòng gia đình cô, bạn bè cô cũng ủng hộ anh. Anh làm việc lương không cao, cũng không đẹp trai, thậm chí anh không phải là mẫu người cô thích, thế mà cô lại lấy anh. Đôi lúc cô cũng không hiểu vì sao cô lại đồng ý lấy anh.
Sau đám cưới, anh và cô ra ở riêng, cuộc sống của họ dù ít tiếng cười nhưng chưa bao giờ có chuyện cãi cọ, buồn phiền, và cô thấy anh cũng không đến nỗi khô khan như cô nghĩ, những ngày lễ như valentine, 8/3…. Cô đều có hoa và quà của anh. Có thể nói, anh là một người chồng rất tốt. Hàng ngày anh chở cô đến chổ dạy rồi mới đến công ty làm việc, cuối tuần anh chở cô về bên ngoại, hoặc gặp gỡ bạn bè. Và anh luôn cố gắng để làm cô hạnh phúc.
Nhưng rồi cuộc sống đã không cho họ hạnh phúc được lâu, họ phải đối mặt với một cuộc sống mới, một cuộc sống thật khó để chấp nhận…
Một hôm đang làm việc anh nhận được điện thoại của cô, nhưng không phải là cô mà là một giọng nói khác
-Xin lỗi, anh có phải là chồng của chị Diễm không ạ?
-Ai đang dùng điện thoại của vợ tôi vậy?
-Em cùng làm với Diễm, anh…anh vào bệnh viện ngay đi, Diễm mới bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy
-Sao…Sao vậy, có chuyện gì với Diễm vậy-giọng anh như lạc đi, nghẹn ngào, anh không tin vào chuyện đang xảy ra
-Anh vào bệnh viện nhanh đi
Nói rồi người đó cúp máy mà không giải thích gì thêm. Anh lo lắng, hoảng hốt chạy vào bệnh viện, một lúc sau ba mẹ anh và ba mẹ cô ấy cũng đến, mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sáng nay anh và cô đang vui vẻ ăn sáng với nhau, thế mà….
Sáu tiếng phẩu thuật là sáu tiếng anh đứng ngồi không yên,lòng như lữa đốt. Vị bác sĩ già bước ra khỏi phòng phẩu thuật, anh hỏi:
-Vợ tôi sao rồi bác sĩ?.
-Tạm thời cô ấy đã qua cơn nguy kịch, còn phải ở lại bệnh viện để kiểm tra thêm- ông thở dài- nhưng có lẽ cô ấy khó mà đi lại được.
Thông báo của bác sĩ làm anh chết lặng, cô là một giáo viên vũ đạo, nếu không đi lại được thì chắc cô chết mất, anh đến bên cô, mà không biết nên nói gì. Lúc đó anh ước , giá như anh chịu đựng được những gì cô đang gánh chịu. Nhưng đó là điều không thể xảy ra.
Sau ba tuần ở bệnh viện, cô về nhà trên chiếc xe lăn, khuôn mặt cô phờ phạc, cả ngôi nhà như u ám hẳn đi. Từ khi cô biết cô không thể đi lại, mọi thứ xung quanh cô dường như đã chết, cô không thể nhảy múa được nữa,nghĩa là không thể làm những gì cô yêu thích với cô như thế chẳng khác nào chết nữa cuộc đời..
Và cũng từ đó, anh cố gắng để thấy cô cười, bây giờ, mọi việc trong nhà đều do anh một tay sắp xếp, từ giặt dũ đến nấu ăn. Cô thì vẫn thế, lúc nào cũng u buồn.
Mỗi buổi sáng, anh cố gắng dậy sớm, nấu điểm tâm cho cô, anh luôn gọi cô dậy sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong
-Vợ ơi!, dậy ăn sáng đi, anh chuẩn bị xong hết rồi- anh vừa nói vừa lay cô dậy
-Anh để em yên. Em không thích ăn gì hết, để em yên- cô gắt lên.
Anh để chiếc xe lăn bên cạnh giường và chuẩn bị đi làm, chính anh cũng không biết nên làm gì để cô thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Bây giờ gánh nặng gia đình đặt cả lên vai anh, tai nạn của cô cũng đã tiêu tốn hết số tiền mà hai vợ chồng dành dụm được, giờ anh phải làm việc thật cật lực, để có tiền lo cho cô, nhưng anh chưa bao giờ bỏ cuộc hay gục ngã, ngoài việc ở công ty anh còn nhận thêm các công việc khác như: thiết kế web, lập trình phần mềm, bất cứ việc gì có thể làm ra tiền anh đều làm, đêm nào anh cũng thức đến nữa đêm. Và anh vẫn luôn yêu cô như ngày nào, và cô, nhờ anh cũng dần lấy lại niềm tin trong cuộc sống.
Anh cố gắng tiết kiệm để mua thêm cho cô một cái laptop để cô tiện nói chuyện với bạn bè, để cô khỏi lạc lõng những lúc vắng anh. Mỗi chiều đi làm về, anh đều đưa cô dạo quanh khu phố, để cô tìm được chút niềm vui. Anh nấu những món ăn cô thích, ở đâu có bác sĩ giỏi anh đều sắp xếp thời gian đưa cô đi chữa bệnh. Anh chưa bao giờ từ bỏ, luôn động viên cô phải cố gắng, nổ lực. Sự chăm sóc của anh làm cô thấy ấm lòng, cô không còn tự ty vì đôi chân tàn tật nữa, cô bắt đầu học cách chấp nhận nó. Nhưng đôi khi, vì sự chăm sóc của anh cô lại thấy tui thân, cô thấy mình nợ anh nhiều quá
Một hôm, đang đang giặt quần áo thì nghe tiếng xoong chảo leng keng trong nhà bếp, anh chạy vào thì thấy cô đang cố gắng để nấu món gì đó
- Em đang làm gì vậy?
- Hì, em định nấu bữa tối- cô nhoẽn miệng cười.
- Thôi, em nghỉ ngơi đi, mấy chuyện này để anh lo
- Nhưng mà em muốn nấu- cô phụng phịu
- Cái bếp cao vậy sao em nấu được, cứ để đó cho anh, em không thấy là anh phải lo đủ chuyện rồi sao, đừng làm anh lo lắng thêm nữa…
Cô lặng lẽ đẩy xe vào phòng, mắt nhòe đi. Cô thấy mình thật vô dụng, những việc tầm thường của con gái mà cũng không giúp được anh. Mấy ngày sau cô vẫn buồn vì chuyện đó.
Anh càng chăm sóc cô, cô càng thấy mình vô dụng, đôi lúc ý định tự sát chợt lóe lên trong đầu cô, nhưng cô đã không làm thế, vì cô rất yêu anh.
Mỗi đêm, anh ôm cô và thì thầm: “ngủ ngon em nhé, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”. Nhưng cô chưa kịp say giấc thì anh lại trở dậy, lại lọc cọc lạch cạch với máy tính khô khan, tự nhiên lòng cô quạnh thắt, rồi những suy nghĩ mông lung cứ chập chờn trong đầu cô: “Nếu không vì mình, anh đâu phải khổ cực như vậy, tất cả là tại mình, giờ mình nên làm gì đây. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: LY HÔN.
Chiều hôm sau, khi anh vừa đi làm về, trên bàn đã có săn một tờ giấy, anh cầm lên đọc, nét mặt sa sầm lại, đó là đơn ly hôn, cô đã viết và đã ký.
- Cái này là sao đây- anh chìa tờ giấy ra trước mặt cô
- Em không muốn làm khổ anh nữa, anh ký đi
Anh suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại cô: “Em thực sự muốn anh ký thật chứ?”. Cô nhìn anh gật đầu. Anh im lặng, đi chuẩn bị bữa tối, ăn xong thì anh đi đâu mất. Tối đó, cô ở một mình, rất lâu rồi cô mới ở một mình trong đêm tối, tự nhiên cô thấy lạc lõng, nỗi cô đơn như đang gặm nhấm dần trái tim cô. Đã nữa đêm, anh vẫn chưa về, “anh đi đâu?”. Cô bắt đầu lo lắng và không biết nên làm gì ngoài việc khóc, cô thấy nhớ anh vô cùng, rồi cô ngủ thiếp đi. Khi thức giấc đã là 9h sáng, anh vẫn chưa về, cô trở mình, phải khó khăn lắm cô mới lên được chiếc xe lăn, cô đẩy xe đi một vòng quanh nhà, sao mà cảm giác u ám quá, cô muốn ăn cái gì đó, nhưng chẳng ai giúp được cô lúc này. Đành vậy, cô quay về phòng, chẳng biết làm gì, đầu óc trống rỗng.
Khoảng 11h thì anh về, tay cầm ít rau củ, để nấu bữa trưa. Sau một lúc thì xong, anh đẩy cô ra bàn ăn. Cô chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ăn,cũng không dám nhìn anh.
Đang ăn thì anh nhìn quanh và nói:
- Anh mới vắng nhà có một đêm, sao mà bừa bộn quá vậy,chén bát chẳng ai rữa, quần áo cũng chẳng ai giặt, nhà cửa cũng chẳng ai lau-nói rồi anh thở dài
Tự nhiên cô thấy miếng cơm trong miệng chát đắng, cô biết anh đang trách móc cô, nhưng biết làm gì hơn.
Rồi anh nói tiếp:
- Còn em nữa, chân em như vậy, bộ muốn anh ký vào tờ giấy đó thật hả?
- Dạ…em trả tự do cho anh, em không muốn anh phải khổ vì em nhiều nữa
- Thế anh ký rồi em sẽ ra sao, em suy nghĩ kỹ chưa?
- Rồi anh à
- Không hối hận chứ?- anh ngừng đũa và hỏi
- Thì em đã ký rồi, giờ chỉ còn anh quyết định thôi
Anh rời bàn ăn, một lúc sau anh quay trở lại, trên tay anh cầm một con lật đật bằng gỗ, ngày xưa anh tặng cô, anh để con lật đật xuống bàn rồi đẩy nó ngã xuống, nó lại đứng bật dậy như chưa từng ngã, anh nói:
- Cuộc sống có đôi lúc làm chúng ta gục ngã, nhưng chúng ta phải biết cách đứng dậy em à, em tàn tật thì sao chứ, không đi được thì sao chứ, hãy để anh làm đôi chân cho em nhé, đừng có tự ti nữa.
Mắt cô bắt đầu nhòe đi vì những lời anh nói
- Nhưng em….
- Không có nhưng nhị gì hết, em có nhớ những gì anh đã nói trong hôn lễ không, anh hứa sẽ yêu thương và tôn trọng em suốt đời anh, dù có chuyện gì xảy ra- anh nắm lấy tay cô- hãy để anh thực hiện điều đó em nhé,Anh Yêu Em!!!.
Cô òa khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô
- Em xin lỗi, em không bao giờ để anh phải buồn nữa đâu,e cũng yêu anh.
Anh đưa tay gạt đi những giọt nước mắt trên má cô:” Đừng khóc nữa, nước mắt hòa với cơm mặn lắm đó, em biết không hả?..

Đọc thêm...

Em yêu anh Phẩy




” Hãy tin vào sự kì diệu của số phận”

Em yêu anh PhẩyCần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e… Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện này…
Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.
Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra “V-I-R-G-U-L-E” và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).
Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:
- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.
Và cái tên được giữ lại.
Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:
- Point Virgule!
Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:
- Dạ, có mặt!
Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu… khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.
Ấy vậy mà… chính chữ ”u” đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?
Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta…. nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.
Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.
Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:
- Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.
- Xin cô vui lòng đọc nội dung… Virgule cầm bút và lắp bắp nói.
Cô đọc với giọng run:
- Je t’aime -virgule – Je t’adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi- point.
(Em yêu anh- ”phẩy”- em thương anh- ”phẩy”- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- “chấm”).
Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại. Cô đọc:
- Je t’aime- Je t’adore….
- Không, không!- Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!
Séraphine làm theo:
- Je t’aime- virgule- Je t’adore- virgule…
- Lần nữa nhé cô… – Virgule rụt rè.
Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên, Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài… nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì thầm với cô:
- Anh cũng yêu em, Séraphine.
Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.
Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ…


Đọc thêm...

Oan hồn nhỏ bạn nhà giàu


Cái chết của nhỏ bạn nhà giàu trong lớp tôi để lại cho mọi người bao nổi tiếc thương vô hạn chỉ vì diều đó mà oan hồn của nhỏ bạn không thể siêu thoát.


Oan hồn nhỏ bạn nhà giàu

Lúc Bạch Nhã mới 11 tuổi, cũng là lúc chiến tranh ly tán, giặc đã sát hại cả bố lẫn mẹ Bạch Nhã… Vì quá đau buồn cộng thêm thể chạng, sức khỏe của Bạch Nhã ko đc tốt, anh đã đổ bệnh liên miên. Thường xuyên mê man, trong những trận mê đó anh đã mơ thấy chỉ là những cảnh sát Nhã, đầu rơi, máu chảy ghê người…. May có người cậu đem về săn sóc đêm ngày. Sau nhờ đạo sĩ họ Trình ở núi Hoa Dương dùng biệt dược trị liệu nên được lành bệnh, tâm thái trở lại an tĩnh điều hòa. Khi lên mười lăm, Nhã được người cậu gởi đến Lã Công, một quan thủ hiệu bãi chức từ lâu ở nhà mở trường dạy võ. Nhã học rất chóng, nửa năm đã làu thông cả mười hai môn võ bí truyền của nhà họ Lã. Lã Công quý mến, một hôm lấy thanh bảo kiếm của mấy mươi đời họ Lã lập công trao cho Nhã luyện tập. Giữa buổi Nhã đang múa kiếm, bỗng dừng phắt lại, đưa kiếm lên ngửi rồi cau mày, kêu lên:
- Máu người tanh quá!
Ðoạn đem thanh kiếm nộp trả, cáo từ mà về.
Ðến nhà, lạy cậu thưa lên:
- Võ nghệ không phải là con đường cháu nên theo. Máu người chảy trong cơ thể quý vô cùng nhưng dính ra ngoài lại quá hôi tanh. Kẻ cầm lưỡi dao trọn đời sao cho khỏi đổ máu người! Ðiều tàn nhẫn ấy cháu không làm được.
Người cậu giận lắm, bảo rằng:
- Mày thực cạn nghĩ, phụ cả lòng ta trông đợi lâu nay. Ðành rằng máu người là quý, nhưng để máu ấy chảy trong đầu bọn ác nhân thì càng có hại cho người, lại càng có tội!
Bạch Nhã cúi thưa:
- Ai cũng cho mình là phải, lấy đâu để nói tốt xấu rõ ràng? Làm thiện một cách hăm hở mà không ngờ rằng đấy là điều ác, lại càng có tội vì đã lừa mình, lừa người. Trộm nghĩ binh đao là điều dứt khoát, cháu chưa dứt khoát trong người, tự thấy không dám theo đuổi.
Cậu nói:
- Hoài nghi như thế, e rồi không khéo mày tự mâu thuẫn với màỵ Không phân biệt được giả, chân, thiện, ác, làm sao có thể tự tin mà sống trên đời! Xã hội chưa đâu có thể gọi là chốn thiên đường, bên cạnh nhà trường còn có nhà ngục, bên cạnh ngòi bút còn có lưỡi dao, không thể chỉ lấy một chiều, chỉ yêu một cạnh. Vị tất nhà trường đã không tội lỗi, ngòi bút đã không oan khiên! Ta không có con, từ lâu kỳ vọng nơi mày, nhân thời tao loạn, những mong cho mày múa gươm trận địa hơn là múa bút rừng văn. Bây giờ, thế thôi là hết. Từ nay tùy mày định lấy đời mày, ta không nói nữa.
Từ đấy, Bạch Nhã sẵn có nếp nhà giàu đủ, chuyên nghề thơ văn, tiêu dao ngâm vịnh tháng ngàỵ Lời thơ càng gấm, ý thơ càng hoa, tiếng đồn lan xa, lan rộng như sóng trên biển chiều nổi gió. Quan lệnh trấn mới đổi đến địa phương vốn người hâm mộ văn chương, cho vời Nhã đến. Thấy Nhã tướng mạo khôi ngô, lòng cảm mến, tiếp đãi hết sức trọng hậu. Sau đó, quan lệnh mượn những thi tuyển của Nhã trong một tháng trường. Khi quan giao trả, Nhã thấy có những bài thơ hay họa lại những bài đắc ý nhất của mình dưới ký tên Tuyết Hồng, con gái của viên quan. Nhã vui mừng nghĩ rằng gặp được người hợp ý. Sau quan lệnh ngỏ lời kén Nhã làm giai tế. Nhã sung sướng nhận lời.
Sau lễ hôn phối, Nhã mới ngỡ ngàng biết rằng Tuyết Hồng không đẹp, cũng không biết làm thơ. Càng ngày Nhã càng chán nản khôn khuây, ảo tưởng vỡ tan, tưởng như tuyệt vọng tình đờị Thiếu thốn hình ảnh giai nhân, cuộc sống tự nhiên cằn cỗị Nhân tết nguyên đán, Tuyết Hồng về thăm song thân, Nhã bèn thừa dịp, noi gương Tử Trường ngày xưa phiếm du xuân thủy.
Nhã chọn đường ven theo suối đẹp, đi mãi đã mười ngày, tiền lương muốn cạn, ý thơ chừng đầy, chợt đến một miền tiêu điều, dân cư thưa thớt, Nhã chán nản định quay về, nhưng ruột đói lưỡi khô, bèn đi tìm một tửu quán nghỉ chân. Qua ba dặm đồng trơ trọi vẫn chưa thấy bóng một người để hỏi thăm nơị Bỗng nghe phảng phất tiếng trống, tiếng chuông lẫn tiếng reo cười. Dò theo âm thanh vọng lại, lần bước đến nơi, thấy đám hội trước chùa, bèn vào quán nhỏ gần đấy ăn uống. Chủ quán cho biết, đã mấy năm rồi ở đây mới có một ngày hội lớn, vì quan khâm sai triều đình sắp về địa phương nên quan tổng trấn họ Lý bày ra trò vui để cho dân chúng thỏa thuê ít bữa. Chợt có tiếng hò hét và mọi người sợ hãi dạt ra, từ xa là chiếc kiệu hoa của tiểu thư Lý Duyên Hương, con quan Tổng Ðốc. Người đẹp vừa kiêu hãnh vừa sắc sảo khiến Nhã ngây ngất, nhìn đến quên ly rượu trong tay rơi xuống vỡ toang. Người đẹp quay nhìn thấy, nhoẽn miệng cườị Nụ cười lộng lẫy như hé sáng một trời tình. Nhã lảo đảo đứng lên trả tiền rồi theo chiếc kiệu chen vào chùạ Vào trong thấy Lý tiểu thư thành kính đàm đạo với mấy vị Tăng già rồi lên chánh điện lễ Phật. Nhã đến phòng kế lấy bút và giấy hoa tiên theo phỏng mấy câu:
Tiên hoa gài mộng, vấn vương đền Phật bâng khuâng
Ðông biếc, thoáng cười tiên nữ
Mặt nước hồ in, xao động bốn mùa sóng gió
Bóng đêm hang thẳm, long lanh một vẻ giai nhân.
Rồi bẻ cành hoa kẹp vàọ Khi Lý tiểu thư lễ xong, khoan thai xuống thềm, mọi người sợ hãi bật ra hai bên thì Nhã vội vã đi theọ Ðến lúc nàng vừa lên kiệu, Nhã ném cành hoa lên chỗ nàng ngồị Lính hầu thoáng thấy kêu lên:
-Có người ám hại tiểu thư.
Lập tức mười lưỡi gươm dài vung lên, lính hầu vây lấy Bạch Nhã. Những người xem hội thất sắc lùi lại, dồn dập đẩy vào nhau kêu la náo động. Tiểu thư ngồi trên, vén rèm nhìn xuống không nói một lời. Vẻ mặt hết sức kiêu kỳ. Bạch Nhã đã toan mở lời khống chế, nhưng lính xông vào trói chàng.
Ðám đông có tiếng thì thào:
- Anh ta chỉ ném một cành hoa thôi đấy.
- Bấy nhiêu cũng đủ héo cuộc đời rồi.
- Qua dinh Tổng trấn không lấy nón xuống đã là bay đầu, nói chi xúc phạm đến tiểu thơ vàng ngọc!
Về đến nha môn, lính dẫn Bạch Nhã nhốt vào trại giam, rồi tâu trình lên Tổng trấn. Bạch Nhã nằm rầu rĩ trong bốn bức vách đá, e phải mang nhục phen nàỵ Ðang mơ màng về thế giới bên kia, chợt nghe tiếng người gọi dậy, lập tức được lính dẫn đến công đường. Tổng trấn ngồi giữa, vóc dạng phương phi, hàm én râu hàm, trên tay còn cầm tang vật là mảnh hoa tiên.
Nhã cúi đầu thi lễ, toan tìm lời kêu oan gỡ tội thì quan ra lệnh mở tróị Trước sự kinh ngạc của Nhã, quan bước xuống thềm, dắt Nhã vào trong, kéo ghế bảo ngồi, Nhã từ chối hai ba lần không được. Quan nói:
- Ta thường ước ao gặp được một người tài đức, nay biết người là danh sĩ nên thực hết lòng hâm mộ. Lính hầu sơ xuất phạm điều vô lễ vừa rồi, ta sẽ nghiêm trị. Gác đằng thuận nẽo gió đưa, người hãy cùng ta ở đây hưởng mấy ngày xuân vui câu xướng họa, cho thỏa tình ta khao khát lâu nay.
Ðoạn truyền đem rượu ngon thịt béo ra thết đãi nồng hậụ Bạch Nhã thích thú uống rượu ngâm thơ suốt ngày Tổng trấn có vẻ đặc biệt kính trọng tài năng của Nhã. Ðộ chỉ hôm sau, quan tổ chức cuộc du xuân, đưa Nhã đi xem cảnh trí trong miền. Nơi nào quan cũng cho thấy kỳ công đại lực của quan tạo lập cho dân: Kia là dòng suối quanh co quan đã khai thông để để dân lấy nước cày cấy, nọ là đồng ruộng bao la trước kia toàn là rừng rậm hoang vu quan đã tốn công khai phá cho dân trồng trọt.
Ngồi trên kiệu cao, Nhã nhìn theo ngón tay quan trỏ phía xa xa, mơ hồ thấy suối thấy đồng nhiều vẽ khác màu miệng không ngừng tán tụng. Hơi men nồng nàn, lòng Nhã chứa chan nhiệt tình đối với những bậc “Dân chi phụ mẫu” mà xưa nay Nhã thường tỏ ý rẻ khinh.
Ðến đâu quan cũng xin Nhã lưu bút để cho khắc vào bia đá, cột đồng. Nhã phóng bút thao thao bất tuyệt. Mực thơm bút quý, lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêụ Trước khi giã từ, Nhã còn lưu lại bài tán tổng kết công đức của quan để khắc vào chốn công đường và bài minh, ký để ghi tạc vào mấy cổ hồng chung tại các tháp đền quy mô trong hạt. Quan ân cần tiễn Nhã ra khỏi nha môn, đưa tặng một cỗ ngựa bạch, mấy nén vàng, nhưng Nhã một mực từ chối từ không nhận để giữ vẹn lòng thanh khiết.
Giữa mùa xuân ấy Nhã lâm bệnh nặng, nằm liệt suốt một tháng liền, Tuyết Hồng hết sức săn sóc thuốc thang, nhiều đêm không ngủ. Bệnh cũ như muốn tái phát, thần kinh rạo rực không yên, giấc ngủ chập chờn ác mộng.
Mấy lần chống tay ngồi dậy, nhưng lại bủn rủn nằm xuống, hơi thở nóng ran như lửạ Một sớm đang nằm, nghe tiếng chim hoàng anh hót ngoài vườn vụt tắt, thấy một tia nắng lọt qua khe cửa chợt tàn. Nhã hốt hoảng tưởng chừng mùa xuân bỏ mình mà đi, bèn gượng ngồi lên xô mạnh cửa sổ. Mấy nụ hoa thắm cười duyên trước thềm, lá xanh tươi màu nhựa mớị Nhã gọi đem nghiên bút và tập hoa tiên. Vừa cầm bút lên, Nhã bỗng kinh ngạc. Nghiên mực đỏ tươi sắc máụ Thử chấm bút vào, lăn tròn ngọn bút đưa lên, bỗng thấy nhỏ xuống từng giọt, từng giọt thắm hồng như rỉ chảy từ tim. Khiếp đảm, Nhã ngồi sửng sờ, tâm thần thác loạn. Cố viết đôi chữ lên giấy, nét chữ quánh lại, lợn cợn như vệt huyết khô trên cát. Nhã vội buông bút, tưởng chừng bàn tay cũng thấm máu đầỵ Ðưa lên ngang mũi, mùi tanh khủng khiếp. Quệt tay vào áo, đau nhói trong ngườị Nhã nằm vật xuống mê man bất tỉnh. Sau mấy ngày, Nhã tỉnh dậy, lòng lại khao khát cầm bút. Nhưng nhớ hình ảnh vừa qua, tự nhiên đâm ra e ngại. Nhã cố tập trung thần lực, men đến án thư vừa cầm bút lại thấy lãng vãng sắc máu, không sao có đủ can đảm vạch được nét nàọ Nhã ném bút, hất giấy, vô cùng khiếp sợ, tưởng như xôn xao chung quanh vô số hồn oan đòi mạng. Từ đó Nhã gầy rạc hẳn, liệu không sống thoát.
Người cậu của Nhã từ lâu đã vào trong núi Hoa Dương ở với đạo sĩ họ Trình, một hôm tạt về thăm nhà thấy cháu suy nhược, rất là lo lắng. Sau khi nghe Nhã thuật hết những điều quái dị vừa qua, ông suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Ta từng bảo cháu ngòi bút không phải không có oan khiên. Lưỡi gươm tuy ác mà trách nhiệm rõ ràng, lỗi lầm tác hại cũng trong giới hạn. Mượn sự huyển hoặc của văn chương mà gây điều thiệt hại cho con người, tội ác của kẻ cầm bút xưa nay kể biết là bao, nhưng chẳng qua vì mờ mịt hư ảo nên không thấy rõ hay không muốn rõ mà thôị Làm cho thiếu nữ băn khoăn sầu muộn, làm cho thanh niên khinh bạc hoài nghi, gợi cho người ta nghĩ vật dục mà quên nhân ái, kêu cho người ta tiếc tài lợi mà xa đạo nghĩa, hoặc cười trên đạo nghĩa của tha nhân, hát trên bi cảnh của đồng loại, đem sự phù phiếm thay cho thực dụng, lấy việc thiển cận quên điều sâu xa, xuyên tạc chân lý, che lấp bần hàn, ca ngợi quyền lực, bỏ quên con người, văn chương há chẳng đã làm những điều vô đạo. Tội ác văn chương xưa nay nếu đem phân tích biết đâu chẳng dồn thành ngàn dãy Thiên Sơn! Thần tạng của cháu kinh động thất thường, nhưng mà bản chất huyền diệu có thể cảm ứng với cõi vô hình, chắc cháu làm điều tổn đức khá nặng nên máu oan mới đuổi theo như vậỵ Hãy xem có lỡ hứng bút đi lệch đường chăng? Soát lại cho mau, soát lại cho mau, chớ để chậm thêm ngày nào!

Thần đồng thiên bẩm ở tỉnh Dương Nam phải kể đến Bạch Nhã. Cầm kỳ, thi hoa, thơ ca, đối đáp văn chương lại hết mực thông minh khi mới đc 7 tuổi…. Khắp Dương Nam thành, ai ai cũng biết đến cái tên Bạch Nhã này.

Đọc thêm...

Để em nói với anh cách chia tay một người con gái


Anh à, qua bao nhiêu cuộc tình, anh có thật sự biết cách chia tay một người con gái...?

Ngày anh chuyển đến một thành phố khác vì công việc, em vẫn còn nhớ từng lời anh hứa với em, rằng anh sẽ vẫn đến thăm em, và em nhớ như in từng kế hoạch mà mình từng vẽ nên để cùng nhau làm vào những dịp nghỉ lễ...

Nhưng cũng không cần quá nhiều thời gian, em đã bắt đầu cảm thấy những rơi rớt đâu đó, những mảnh yêu thương cứ như thể dần dần tuột ra trên mỗi ngày nhung nhớ. Không tin nhắn, không điện thoại, đáp lại em chỉ là những im lặng đáng sợ như thế. Mỗi ngày, mỗi ngày em đều tỉnh dậy trong một cảm giác như thể em đang rơi tự do xuống tận cùng của thế giới. Em ước gì anh cho em một câu trả lời, một câu nói thôi để em biết dừng lại hay bước tiếp, một câu nói để em biết mình nên buông tay hay là tiếp tục.

Và câu nói ấy cũng đến... trong một tin nhắn ngắn ngủi. Chẳng cần một lời giải thích, anh chỉ xin lỗi rồi gạt em ra khỏi cuộc đời anh như thế...

Để em nói với anh cách chia tay một người con gái

Anh này, thế thì để em nói với anh cách chia tay một người con gái. Anh hãy đến trước mặt người con gái đó, trong một không gian đủ tối và đủ sáng, đủ im ắng nhưng đủ ồn ào, rồi hẵng nói với cô ấy lời chia tay.

Đủ sáng, để anh có thể thấy những ánh màu nào đó vụt tắt đi trong đáy mắt, để nhận ra những yêu thương vỡ vụn trên khuôn mặt, và những đau đớn run lên nơi bàn tay hay bờ vai bé nhỏ. Đủ tối, để cô gái ấy có thể giấu đi những giọt nước mắt câm lặng, để giả vờ mạnh mẽ quay đi. Đủ im ắng, để anh có thể nghe những lời cuối nhạt nhòa từ người con gái ấy, dù là chấp nhận hay trách móc. Đủ ồn ào, để cô ấy nghe thấy bản thân nên níu kéo từng giọt lý trí cuối cùng để giữ lại chút tự trọng cỏn con cho dáng đi hiên ngang trong giây phút ấy.

Anh ạ, thế thôi. Để anh hiểu thế nào là làm tổn thương một người con gái. Không phải để anh sống dằn vặt trong quãng thời gian còn lại, mà chỉ đơn giản để anh biết nên cân nhắc trái tim thật sự cần gì. Những mảnh vỡ trong khoảnh khắc ấy có thể thức tỉnh anh về những mất mát đau thương rất thật trong cuộc sống đang trở nên rất ảo này.

Anh ạ, thế thôi. Nếu có lần sau nói lời chia tay nữa, anh có thể làm như vậy không? Những dòng tin nhắn khiến anh cảm thấy dễ dàng cho ly biệt ấy, nhưng nó làm cho anh chai sạn trên con đường tìm kiếm hạnh phúc mất anh ạ. Đong bao nhiêu yêu thương cho đầy niềm tin của một người con gái mà anh lại dễ dàng đổ nó đi bằng vài con chữ?

Anh ạ, thế thôi...

Đọc thêm...

Yêu đến chết


Cô tự tử, nhưng đến Diêm Vương cũng từ chối cô. Dư luận không ngừng đả kích. Cô ngu, cô vì anh nguời không vì cô, cô bất hiếu, cô ích kỷ. Tất cả mọi tội lỗi đổ dồn về vai cho cô gánh.
Anh hiển nhiên cũng biết, đêm đó cô có gọi, nhưng anh không bắt máy. Thầm nghĩ lại than vãn khóc lóc níu kéo mè nheo. Có phải là người yêu nữa đâu mà phải cố gắng chịu đựng những giọt nước mắt yếu đuối...
***
Lầm lũi quay về cuộc sống thường nhật, khóc cũng đã đủ, chết cũng đã chết, chấm hết cũng chẳng đuợc, đau khổ vẫn mãi cứ giày vò, cô học được phải sống thật tốt, cắt vội mái tóc vốn thưa thớt, bôi trét lớp son màu hoa hồng, nhìn trước gương. Tưởng tượng đang đối diện với anh, cô mấp mé khoé môi màu đỏ thẫm: "Anh hối hận khi bỏ em chưa?"
Yêu đến chết
Đêm nay dưới ánh đèn bắt mắt, mặc cho vết cắt trong tim đang hành hạ, mặc cho ngã vào vòng tay ai, cô cũng sẽ cố quên đi tất cả. Chục người chen lấn nhảy nhót theo điệu nhạc, vài cô gái trên sân khấu ăn mặc mát mẻ nóng bỏng đang khêu gợi, DJ chơi bài hát cực mạnh, ánh đèn sáng chóa, dòng ng như vỡ oà mọi kảm xúc, la hét, cháy hết mình. Nhìn đời, nhìn vòng tay nụ hôn trao nhau vồn vã, mà sao cô thấy thiếu quá. Chọn 1 góc ở quầy bar, nhìn người ta hoà quyện vào nhau, nhìn ánh sáng thay màu, nhìn lệ tràn ướt mi không ai lau, cô muốn say, đễ quên anh, ng cũng làm cô say không đứng dậy được. Nhếch mép: "Lấy độc trị độc".
Cũng đêm nay. Dưới ánh đèn le lói, anh lẻ loi giữa 1 quán cóc ven đường, nhớ khi đó anh đạp xe chở cô đi giữa dòng đời nhộn nhịp mà sao thấy bình yên đến lạ, nhớ khi đó chỉ nghĩ tới cô, bao gian khổ anh đều vượt qua. Lúc trước chỉ vài ba hàng ghế vắng vẻ, vài ba giọt mưa tẻ nhạt, nhìn đời, nhìn từng vòng xe đạp cứ xoay rồi nhỏ dầu và mất hút, chiếc áo mưa xanh đỏ, anh thấy cũng đủ rồi. Nay anh có trong tay mọi thứ, tiền, nhà, và vợ sắp cưới nhưng lòng vẫn vô chừng và trống trải lắm...
Vẫn là đêm nay, 2 con người vốn dĩ đã nghĩ mãi thuộc về nhau nay hoá xa lạ nhưng cuối cũng họ vẫn yếu đuối như nhau, vẫn mượn rựơu để quên đi đối phương. Âu chỉ khác nhau, anh thầm lặng, bồi hồi nhớ lại thời sinh viên, chiếc xe, li rượu đỏ và cô. Còn cô giả tạo, đau khổ sống thử cuốc sống nhộn nhịp của anh, đồ hiệu, nước hoa bạc triệu, rượu tây, tiếng nhạc xập xình, đôi tình nhân, cặp bạn tình đưa nhau từng ánh mắt đắm đuối và tất thảy hàng vạn mảnh kí ức về anh...Nơi kí ức anh cùng cô cùng trải qua đời sống cùng cực, dù trời có sập, có mưa to cô vẫn yên tâm vì có anh thầm ôm cô trọn vào lòng dù trong giấc ngủ. Nơi mà với cô anh được viết bằng 2 từ Thế Giới...
Đời trớ trêu bỏ anh lại giữa đoạn đường cô bước - dù thật chậm, tiền bạc loà mắt anh. Anh chọn vật chất, thứ có thể làm anh quên quá khứ nghèo khổ như anh nói: "Bằng mọi giá, đỉnh cao nhất anh sẽ đặt chân cùng em lên " Bây giờ anh đánh đổi cô bằng tất cả, nơi mà anh thay nguời đi cùng như thay mọi lời nói...
Cô bước vội ra nơi không dành cho mình, mua vài vỉ thuốc an thần, người dược sĩ nhìn cô với ánh mắt "Lại thứ tiểu thư, ăn không đi bar, trang điểm ăn bận không ra gì, ôi tuổi trẻ ngày nay" và hỏi: " Mua nhiều thế chị. Uống ít thôi nhá, nhìn chị sức khỏe không tốt đâu." Cô khẽ cuời: "Để quên" Buông vài bước chân mệt nhoài, say khướt, cô thầm ước rượu là chất tẩy não vĩnh viển để quên anh, rồi lại khóc, những giọt nước mắt tiếc nuối đau đớn thi nhau tuôn chảy. Nước mưa hnay có vị mặn...
Anh vội nâng chân rời quán cóc quen thuộc. Bà chủ niềm nở: " Nhìn cậu bảnh bao quá mà sống bình dân thế, tôi thích lắm lần sau tôi giảm giá cho. Nhớ ghé nha. Người đâu mà ... " "Ngày mai con cưới và phải đi nước ngoài rồi bà ạ". Bà chủ tặc lưỡi, vội lục lọi trong ngăn tủ cũ kĩ, lấy ra 1 hoa hồng bằng len màu đỏ như son." "Để làm gì vậy bà" - " Để nhớ"...
Xe anh nhẹ nhàng lăn bánh, say khướt, anh ước ngày mai đừng đến nhanh, anh ước anh đừng tham gia cảnh cô gái ấy, anh ước đừng vì phồn hoa xa ngã mà đánh mất cô, anh ước đuợc sống cuộc sống của chính mình. Và anh khóc, nhữg giọt nước mắt cam chiụ hối hận. Nước mưa hôm nay có vị mặn.........
Ngày anh cưới, cô dâu tất nhiên không phải cô, nhưng mẫu đầm cưới màu trắng đuợc thiết kế tinh xảo đích thực là mẫu khi còn sinh viên, anh và cô đều ao ước cắt rời ra mà dán ngay bàn học. Tiếng nhạc vang lên cùng tiếng vỗ tay, cười trong niềm hạnh phúc, người kháo nhau anh chuột sa hủ gạo, kẻ ganh tị cô ta lấy được chồng tốt mã. Cô ta trao tay cho anh đeo nhẫn cưới, nguyện ước...
Bên này mọi người khóc nấc trách cô dại dột tự tử lần 2 vì anh. Bác sĩ đang ra sức cứu lấy sinh mạng cô. Tiếng khóc, tiếng trách móc càng lớn hơn khi mọi biện pháp cấp cứu đều vô ích. Diêm vương quyết đón nhận cô vì lòng chung thủy. Tắm khăn trắng bạc màu ôm trọn cô vào lòng...
Nước mắt cô rơi những giọt cuối cùng dại khờ. Cuối cùng cô cũng đủ dũng cảm quên anh đi, đũ dủng cảm xóa anh ra khỏi tiềm thức, uống cạn mọi kí ức về anh.
Tại 1 nhà thờ nào đó, 1 nguời con gái cũng khóc. Những giọt nuớc mắt hạnh phúc. Khẽ nói: "Con đồng ý"...

Đọc thêm...

Tớ không thể yêu cậu, nhưng không muốn mất cậu


Cảm xúc này không phải là tình yêu, nhưng tại sao nó lại làm tớ trở nên ích kỉ đến thế.


Trong giấc mơ, thấy cậu đi lướt qua tớ lạnh lùng như chúng ta chưa hề quen biết. Tớ cảm thấy buồn và xót xa giống như có một sự mất mát nào đó đang cuộn dâng trong lòng vậy.
Cảm xúc này không phải là tình yêu, nhưng tại sao nó lại làm tớ trở nên ích kỉ đến thế. Chỉ muốn giữ cậu cho riêng tớ, thân thiết và quan tâm tớ như thuở xưa thôi.
Nhớ lại cái ngày trước kì thi đại học năm đó, cậu đã từng nói: “Tớ vẫn yêu cậu, vì đó là sự lựa chọn của tớ mà.Tớ luôn lấy tình yêu nhỏ bé ấy làm động lực để cố gắng và phấn đấu.Thế nên đừng bắt tớ hết yêu cậu nhé”.
Những lời nói ấy cứ vang lên trong tâm trí tớ, cho đến tận hôm nay, khi đã trở thành một cô sinh viên năm thứ 4 đại học, tớ vẫn chẳng thể nào quên được. Lúc đó tớ đã xúc động nhưng cũng đau lòng biết chừng nào, chỉ muốn đi thật xa và không bao giờ xuất hiện trước cậu nữa. Một tình cảm chân thành đến thế nhưng tại sao tớ chẳng thể nào đáp lại được. Chợt nghĩ cho dù chúng ta sinh ra không phải là để sánh đôi trên con đường tình yêu rực rỡ nắng ấm, thì vẫn có thể làm bạn thân của nhau mà, phải không?
Tớ không thể yêu cậu, nhưng không muốn mất cậu

Năm tháng qua đi, không ai còn nhắc đến câu chuyện tình yêu thuở học trò bé bỏng nữa. Cậu đã trở thành chàng sinh viên Bách Khoa giỏi giang, năng động nhưng vẫn quan tâm đến cô bé ngây ngô là tớ theo đúng nghĩa một người bạn thân. Còn tớ ư, chẳng ngại ngần gì, cứ trò chuyện, vui đùa với cậu một cách vô tư như ngày xưa thôi. Để rồi mỗi khi thất vọng hay buồn bã nhất tớ đều nghĩ đến cậu, vì tớ biết, cậu lúc nào cùng lo lắng và trân trọng tớ không giống như những anh chàng được gọi là người yêu kia.
Chẳng biết là tớ vô tư hay là vô duyên nữa khi mà thật ra tình yêu trong cậu vẫn chưa bao giờ phai nhạt cả. Có đứa con gái nào vừa ích kỉ vừa độc ác như tớ không? Sao lại đi tâm sự chuyện tình cảm của mình với một người con trai khác cho người đã từng yêu đơn phương mình 5 năm chứ. Suốt quãng thời gian ấy, tớ đã làm tan nát trái tim cậu như thế chưa đủ sao, để bây giờ lại tiếp tục giày vò nó thêm với những yêu đương ngốc nghếch.
Người ta thường nói, chẳng có đôi bạn nào thân thiết được như xưa khi tình yêu xuất hiện. Trước đây tớ không tin đâu, nhưng giờ thì khác. Cậu đang dần rời xa tớ, hờ hững và dành cho tớ những tin nhắn xã giao chẳng khác gì một người bạn hời hợt.
Tớ hiểu mà, có lẽ như thế mọi chuyện sẽ tốt hơn, nhẹ nhàng hơn với cậu. Tớ sẽ không xuất hiện và làm phiền cậu nữa. Hi vọng  một ngày nào đó chúng ta lại có thế trở thành bạn tốt của nhau khi mỗi người đều đã có hạnh phúc của riêng mình.
Nhưng… sẽ không sao chứ, nếu tớ vẫn dành 1 góc nhỏ trong tim để nhớ và trân trọng cậu - người bạn đặc biệt của tớ à.

Đọc thêm...

Mới Cập Nhật

Có Thể Bạn Muốn Đọc