Đào Duy Cường
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện dài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện dài. Hiển thị tất cả bài đăng

Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!


Một chiều tháng tư, mưa bay lất phất. Hà Nội lạnh và buồn. Trong buổi chiều ấy, lần đầu tiên cô gặp anh...

Không hiểu sao lúc ấy đôi mắt cô lại run run, bối rối một hồi lâu khi vô tình chạm phải ánh mắt hờ hững, lạnh lùng vô cớ của anh. Cô thật ngốc, vì đáng ra chính anh mới phải ngại ngùng vì anh nhìn cô khi hai người không hề quen biết, một ánh nhìn lạnh lùng mà như sét đánh vào tim.

-    Trời mưa rồi đấy!

Anh nói cộc lốc, đưa tay mở tung chiếc ô rồi đứng sát vào cô. Câu nói của anh khiến cô đỏ mặt. Giờ phút ấy cô đã thật sự bối rối. Cái thẹn thùng của cô trước anh có lẽ còn vô cớ hơn cái nhìn của anh hướng về cô khi nãy. Cô lúng túng bước vào chiếc ô của anh, nhưng rồi cứ phải loay hoay lui ra lui vào mãi vì không biết khoảng cách thế nào là phù hợp. Cô xiết chặt đôi tay, những ý nghĩ vẩn vơ đáng ghét nhảy nhót trong đầu. Thỉnh thoáng cô lại ngước lên, rụt rè nhìn anh rồi vội vã nhìn ra chỗ khác vờ như chưa hề làm vậy. Còn anh, chẳng thể nào biết được lúc đó anh đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi mắt lạnh tanh của anh chăm chăm nhìn về phía trước, như không hề thấy, không hề hay biết cô đang đứng bên. Mỗi khi nghĩ lại lần đầu tiên ấy, cô lại bỗng thấy thẹn thùng, cái thẹn thùng y như thế, như thể giây phút ấy chưa hề qua.

-    Không lên xe à?

Câu nói của anh làm cô giật bắn mình. Thì ra xe đã đến từ khi nãy, chỉ còn chờ anh và cô bước lên mà đúng hơn là chờ cô mới phải.

Chiếc ghế đôi đủ rộng để cô không phải lúng túng giữ khoảng cách với anh như khi nãy. Sự e thẹn đã giảm dần nhưng thay vào đó là cái cảm giác ngây ngô khó tả. Còn anh, anh vẫn im lìm với đôi mắt lạnh lùng vẫn thế, vẫn nhìn thẳng về phía trước. Cái nhìn như thả vào mội cõi xa xăm mơ hồ nào đó. Chẳng biết thế nào, nhưng cô đã buột miệng hỏi anh:

-    Anh đi về đâu thế?

Như một kẻ trộm cắp, vừa hỏi xong chẳng chờ câu trả lời, cô đã lại rụt cái cổ lại như một con rùa, tay mân mê mấy sợi tóc như thể mình vừa làm một cái gì ngộ nghĩnh lắm.

-    Tôi đi đâu cô hỏi làm gì?

Câu trả lời như một gáo nước lạnh, nhưng hơn thế anh làm cô xấu hổ chẳng biết giấu mặt mũi vào đâu, muốn độn thổ mất. Cô mím môi lại để che giấu sự vô duyên của mình, nhưng cũng như để thầm nói với anh “Đồ hâm,cáu bẳn… đồ đáng ghét”.

Thế đấy, lần đầu tiên gặp nhau, chỉ vì một ánh mắt dường như lạnh lùng dường như đắm đuối của anh trao về cô, đã lần đầu tiên khiến trái tim cô biết rạo rực. Lần đầu tiên cô biết đỏ mặt khi đứng trước một người con trai, hơn nữa lại là một người hoàn toàn xa lạ.
Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!

Mãi về sau này cô mới nhận thức được, đó là lần đầu tiên cô biết yêu. Hay nói đúng hơn là biết cảm giác yêu, cảm giác rung động trước một người khác giới. Mặc dù lúc ấy tất cả những thứ đó cứ bay bổng trong cô nhưng mờ nhạt vô cùng, chẳng cụ thể.

Và cũng mãi về sau cô mới biết được rằng ánh mắt, cử chỉ lạnh lùng của anh dành cho cô lúc đó với cô lại là một thứ thật ngọt ngào, để rồi về sau này cô đã nhớ nhung da diết. Còn với anh, cái lạnh lùng ấy lại như là một chốn ẩn nấp an toàn khi anh đã không còn cảm giác với thế giới này nữa. Cũng bởi vậy mà cho tới bây giờ cô không tài nào biết được, lần đầu tiên ấy, anh có cảm giác được gì về sự hiện hữu của cô hay không.

Chiếc xe bus dừng lại ở một bến đỗ ven hồ. Không biết là vô tình hay hữu ý mà nơi cô đến cũng chính lại là nơi anh đến. Anh khoác một chiếc cặp nhỏ, loại đựng máy ảnh, mãi đến lúc xuống xe cô mới để ý thấy là trên người anh có thứ đó.

    -    Tạm biệt nhé!

Anh nói với cô, rồi lẳng lặng bỏ đi về phía bờ hồ, chẳng thèm nhìn cô lấy một cái. Cô luống cuống chạy theo anh:

-    Này, anh gì ơi,  chiếc ô của anh...
-    Cô cầm lấy, lát nữa mưa thì sao.

Anh nói mà ánh mắt vẫn chẳng chịu nhìn cô, nói đoạn anh lại bỏ đi tiếp.

-    Nhưng mà…

Cô nói với theo, anh chẳng hề để ý, cứ thế đi tiếp. Cô mím môi lại, vừa thấy một cái gì ấm áp, vừa thấy một cái gì kì quặc hết sức buồn cười nhưng cô chưa thể biết được đó là cái gì.
Chần chừ một lúc, cô sực nhớ ra công việc của mình rồi như một con thỏ, cô chạy vội theo anh khi anh đã ra gần tới hồ:

-    Này, tôi cũng ra hồ này đấy, anh cũng ra đây hả?
-    Cô không thấy hay sao mà còn hỏi?

Anh nói rồi đặt chiếc túi vải xuống chiếc ghế đá bên hồ rồi từ từ ngồi xuống, phong thái chậm chạp lại còn cáu kỉnh, khó gần.

Cô bối rối ngồi vào chiếc ghế đá bên cạnh rồi bắt tay vào việc viết lách. Từ hơn một tháng trở lại đây, cô đã có thói quen như thế. Cứ vào mỗi chiều chủ nhật hàng tuần cô lại ra ngoài hồ này để lấy cảm hứng viết văn. Câu truyện cô đang viết có ý tưởng về một chàng trai tự kỉ, tính tình lập dị thầm yêu một người con gái nhưng anh ta không sao nói được cho cô gái biết về tình yêu của mình. Cốt truyện thì cô còn đang xây dựng, chưa hình dung ra nó phải như thế nào và không biết sẽ phải triển khai thêm ý tưởng đó ra làm sao. Cô hi vọng khung cảnh tĩnh lặng, thơ mộng nơi đây sẽ giúp cô nảy sinh ý tưởng, nhất là lại đúng vào những ngày tháng tư ngọt ngào này. Nhưng đã nhiều lần ra đây, mỗi lần cả mấy tiếng đồng hồ mà vẫn chưa có một ý tưởng nào làm hài lòng cô cả.

Cũng vì thế mà lần này, đang giữa lúc chưa nghĩ được gì cô lại ngước mắt nhìn trộm anh. Có lẽ vì tính hiếu kì hơn là một thứ tình cảm nào khác. Vì anh ta suốt từ nãy cứ đứng ngồi không yên, có lúc gần như nằm dài trên ghế đá, có lúc tựa vào những thân cây ven hồ cầm chiếc máy ảnh ngó nghiêng, chắc hẳn anh ta đang tìm một góc ảnh, nhưng chưa có cái nào vừa ý. Thành ra từ nãy giờ hình như anh ta chưa chụp được bức nào.

Đang lúc anh chán chường ngồi lại vào chiếc ghế thì trời bỗng lại đổ mưa. Những cơn mưa tháng tư vẫn vậy, không nặng hạt có lúc rả rích có lúc bất chợt đến rồi bất chợt tan.

Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!

Cô căng chiếc ô ra và như đã có cho mình một lí do chính đáng, một cách rất tự nhiên cô đến ngồi cạnh anh.

-    Trời lại mưa rồi đấy – Cô nói như để giải thích hành động tưởng chừng như vô duyên của mình.

Anh mân mê chiếc máy ảnh và vẫn giọng điệu khi nãy:

-    Cảm ơn cô!

Lần này đã nắm được thế chủ động, cô nói một cách thoải mái:

-    Cảm ơn gì chứ, tôi phải cảm ơn anh mới đúng, chiếc ô là của anh mà. Mà anh làm nghề nhiếp ảnh hả?

Anh bỏ lại chiếc máy ảnh vào túi rồi trả lời cô với giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn khiến cô bất ngờ:

-    Không, tôi chỉ chụp ảnh cho vui. Thế còn cô, cô ra đây làm gì?
-    À, tôi cũng ra đây ngắm cảnh cho vui. Trời lại mưa nữa, thật đáng gét!
-    Cô không thích mưa sao?

Câu hỏi này khiến cô ngập ngừng, cô không nghĩ là anh lại có thể hỏi cô như vậy.

-    À không… Tôi thích mưa chứ - Cô nói, đoạn cười trừ - Nhưng mà là ở nhà chứ không phải ở ngoài đường thế này, dù sao cũng rất cảm ơn chiếc ô của anh.
-    Cô hay ra đây ngắm cảnh lắm hả?

Anh hỏi cô mà ánh mắt vẫn nhìn về xa xăm.

-    Trước đây thì ít, nhưng dạo này thì ra đây luôn.

Bỗng cô nảy người lên, nói hớn hở:

-    Mà cứ chiều chủ nhật tôi lại ra đây đấy, tuần nào cũng như thế cả.
Cô vừa dứt lời, bỗng dưng anh đứng lên nói tạm biệt khiến cô luống cuống.
-    Ơ, trời còn mưa đấy, ô của anh này …
-    Cô giữ lấy ngộ nhỡ lát nữa có mưa, còn mưa thì đã tạnh từ khi nãy rồi, cô không thấy sao?

Anh nói rồi lẳng lặng bỏ đi hệt như khi nãy. Cô vội vã gập chiếc ô lại nhìn theo và có phần bực tức, thì ra mưa đã tạnh từ lúc nào mà cô không hề biết.

Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!

Hà Nội, những ngày cuối đông trôi đi chậm dãi. Chậm đến nỗi có cái cảm giác như thời gian đang ngừng lại. Buổi chiều về trên từng con phố nhỏ. Thi thoảng những cơn gió lạnh buốt người bất chợt đến cuốn lá bay xào xạc. Đâu đó dưới những rặng cây bên hồ, từng đôi tình nhân lặng lẽ bước bên nhau trong nắng chiều nhạt.
Và đâu đó trên con đường nhỏ ven hồ, anh vẫn lang thang đi tìm những góc ảnh cho bộ sưu tập của mình. Với anh đó cũng là niềm vui cuối cùng trong quãng đời ngắn ngủi còn lại. Có niềm đam mê nhiếp ảnh từ bé, nhưng cuộc sống xa hoa buông thả của đứa con trai duy nhất trong một gia đình quyền quý đã lu mờ đi tất cả tình yêu nghệ thuật trong anh. Chỉ khi biết mình đã mang căn bệnh thế kỉ, anh mới chợt bừng tỉnh, mới nhận ra được giá trị đích thực của cuộc đời này. Nhưng phải chăng là sự thức tỉnh muộn màng? Năm tháng còn lại của cuộc đời anh chỉ còn được tính trên đầu ngón tay. Càng nhận thức được sự phí hoài của quãng thời gian đã qua, càng thấy được vẻ đẹp của sự sống, của nghệ thuật bao nhiêu anh lại tiếc nuối bấy nhiêu. Đã có lúc trong cơn tuyệt vọng cùng cực, anh nghĩ đến cái chết vì với anh dù sao đó cũng đã là một sự thật hiển nhiên, chỉ còn chờ thời gian một quãng thời gian rất ngắn ngủi nữa. Và sự thật là đã có một lần anh đi tìm cái chết. Giữa lúc ấy, chiếc máy ảnh cũ kĩ bỏ quên bấy lâu nay treo trên tường đã thức tỉnh anh. Anh quyết định đi tìm một vẻ đẹp, một vẻ đẹp vĩnh hằng của cõi tạo hóa này, để rồi khi ấy có nhắm mắt cũng yên lòng.

Kể từ đó, đã hơn một năm nay anh rong ruổi khắp nơi để tìm kiếm cái đẹp để chụp cho được một bộ ảnh để đời. Sau từng ấy thời gian anh đã chụp hơn mười nghìn bức ảnh và đã chọn được chín mươi tám bức cho bộ ảnh của mình. Chỉ còn lại bức ảnh cuối cùng, bức ảnh thứ chín mươi chín để hoàn thành bộ sưu tập. Nhưng suốt hai tháng nay, anh chưa tìm thấy được một vẻ đẹp nào như anh muốn cả thành ra anh chưa chụp được bức nào.      

Từ lần gặp mặt đầu tiên ấy, mặc dù không hẹn trước nhưng cứ đến chiều chủ nhật anh và cô lại đến hồ cùng một thời điểm, và ra về cùng một lúc. Có một cái gì đó vô hình đang xen vào giữa cô và anh, một cách rất tình cờ và hết sức vô cớ.

Có vẻ như ngoài công việc chính, hai người còn đang tìm kiếm một cái gì mà chính hai người cũng không biết được. Chỉ biết là có một lần anh đến muộn, ánh mắt cô cứ mãi nhìn về chiếc ghế đá bỏ không, chiếc ghế mà anh vẫn thường ngồi, để rồi khi anh xuất hiện cô bỗng quay ngoắt đi chỗ khác như thể là mình chỉ vô tình nhìn vào chiếc ghế ấy thôi. Còn một lần khi cô trễ xe, anh đã ra tận bến mong ngóng. Khi cô bất chợt đến, anh luống cuống cởi chiếc túi đựng máy ảnh ra khỏi vai như để chứng minh mình cũng vừa đến vậy.
  
Cũng sau lần gặp nhau đầu tiên ấy, những lần gặp sau này hai người không hề trò chuyện hay nói với nhau một câu gì. Chỉ thi thoảng vô tình hai ánh mắt chạm nhau, họ lại vội vàng ngoảng mặt đi chỗ khác như thể cái nhìn ấy quả đúng là vô tình thật.

Có một lần cô để cuốn sổ và cái bút trên ghế đá rồi bỏ đi đâu đó không biết, chẳng may cái bút rớt xuống, anh chần chừ mãi rồi rón rén đến nhặt cái bút lên đúng lúc cô quay lại. Anh liến vội vàng thả cây bút xuống đường, rồi nhòm vào máy ảnh chụp lia lịa như không hề có chuyện cây bút rớt xuống khi nãy và việc anh đến chụp ảnh chỗ chiếc ghế đá cô ngồi là hoàn toàn ngẫu nhiên.    

Ngày tháng cứ thế trôi đi, cho dù trước mặt cả hai đều tỏ ra không hề để ý đến sự hiện hữu của nhau và việc tới bờ hồ này hoàn toàn là vì công việc của mỗi người, nhưng mỗi lần ra về cả hai đều cảm thấy trống rỗng và công việc hôm nay mình làm dù tốt cũng chỉ được một nửa thôi.

Cho đến chiều chủ nhật hôm nọ, một chuyện bất ngờ đã xảy ra khi cô rời chiếc ghế đá đến ven hồ ngắm cảnh hoàng hôn. 

Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!

Chiều hôm đó như hầu hết những buổi chiều cuối tháng tư khác, Hà Nội se lạnh một cái lạnh man mác, buồn rười rượi. Có cái cảm giác như của mùa thu. Bên đường dòng người vẫn tấp nập lại qua, nhưng không hiểu sao vẫn có cái cảm giác chậm chạp lặng lẽ đến hiu quạnh. Phía dưới mặt hồ, những ánh nắng vàng của hoàng hôn lấp lánh trên ngọn sóng, trải dài sang tới bờ bên kia và cứ thế trải dài mãi tới tận chân trời rồi bỗng đỏ rực hẳn lên ở phía trời xa chỉ có thoáng vài gợn mây. Ở giữa màn nắng mong manh ấy, rặng cây bên hồ trở nên láp lánh như những ngọn nến lung linh cuối buổi cầu nguyện, còn những tòa nhà cao ở phía xa kia thì cứ mờ dần.

Không gian và thời gian khiến ta tưởng chừng như thế giới này chỉ có thể đẹp, chỉ có thể buồn được đến như thế, rồi qua chiều nay sẽ chẳng còn gì hết nữa…

Giữa lúc ấy, cô đã đến bên hồ lặng ngắm.

Mái tóc cô buông hờ, lơ thơ trong nắng. Dưới màn nắng ấy, có lúc người ta chẳng phân biệt được đâu là rặng liễu đâu là mái tóc của cô. Đôi môi cô tươi tắn nhưng không phải là cái tươi tắn mới mẻ mà là một nét tươi tắn đang héo dần mà có lẽ là đã rất mòn mỏi, nhưng không phải vì thế mà mất đi cái rạo rực gọi mời, bởi vì những ánh nắng vẫn cứ hôn mãi môi cô rồi như tan biến hẳn trên đôi môi ngọt ngào ấy.
Giấu kín dưới làn tóc mai là đôi mắt nâu buồn, cô thả về một nơi xa xăm nào đó. Đôi tay cô khoanh lại ôm trọn thân hình mảnh dẻ và mỗi lúc càng xiết chặt hơn…
Có phải cô đang mải nghĩ ngợi về câu chuyện viết dở của mình? Không phải như thế, vì chưa bao giờ cô như thế cả. Hay vì chiều lạnh quá? Cũng không phải, cái lạnh không thể làm cho cô buồn và ngậm ngùi đến thế. Bởi trên đôi mi mỏng manh bất chợt những giọt nước mắt đã rớt xuống, lăn dài trên má và có lẽ cô cũng không hề biết.   

Có lẽ  vì cô… cô đơn!
Cô cần lắm một vòng tay ấm áp xiết chặt cô lúc này, mà vòng tay ấy cô đã thấy gần gũi biết mấy, thậm chí đã có lúc cô cảm giác như nó sắp chạm vào mình.
Cô cần một người để sẻ chia, để không phải một mình im lặng, âm thầm đến thế.


Sau lần gặp nhau ấy, và những lần về sau cô đã chợt nhận ra một điều, dù điều đó cô cũng không sao hiểu được là dường như cô đã yêu anh. Cô nhận ra điều đó là bởi vì cô đã thấy nhớ anh da diết trong suốt những ngày không được gặp. Nhiều khi cái cảm giác nhớ nhung ấy làm cô bứt rứt, cồn cào không yên, có cái gì đó như thiêu như đốt trong lòng. Vào buổi tháng tư, cô ngồi tựa bên khung cửa đọc sách một hồi lâu. Chỉ đến khi có một cơn gió mạnh làm cô cay mắt thì cô mới sực nhớ ra là từ nãy tới giờ vẫn trang sách ấy. Cô khẽ cúi xống, mím môi lại thẹn thùng rồi đưa tay giật giật mấy sợi tóc như thể trách mình là sao cứ nhớ về anh một cách vô duyên như vậy.

Cô biết một cách mơ hồ là dường như ở anh có cái gì đó mà cô cần, cũng như ở cô có cái gì đó mà anh cần, nhưng cô không thể nào nghĩ ra được thực sự đó là những cái gì. Cô cũng biết anh yêu cô như chính cô yêu anh vậy, hoặc nếu chưa phải là yêu thì phải là một cái gì tương tự thế. Con tim mách bảo cô như vậy và không thể nào nhầm lẫn được. Nhưng tại sao anh không nói, tại sao anh không thổ lộ với cô bất cứ điều gì ngoài ánh mắt đắm đuối ấy. Câu hỏi ấy dằn vặt cô suốt một thời gian dài. Tuy nhiên, nhiều khi cô nghi hoặc về tình cảm của anh vậy nên cô không đủ tự tin và can đảm để thổ lộ. Thậm chí cô nghi hoặc cả chính con tim mình nữa.

Thành ra mỗi lần cô và anh gặp nhau tưởng cô sẽ được thỏa nỗi nhớ nhung, nhưng trái lại cô thấy hoang mang, bối rối vô cùng. Cô cảm giác được giữa cô và anh có cái gì gần gũi lắm như thể hơi thở đã chạm vào nhau rồi, nhưng cái cảm giác ấy vừa thoáng qua thì ngay lập tức cơn hoang mang ùa vào. Lại một lần nữa cô không thể nào hiểu được những cảm xúc của chính mình.
Chỉ có hai điều cô nhận thức rõ được là cô thích cái dáng vẻ công tử hào hoa đáng gét của anh và cái tính cách kì quặc của anh thì lại rất giống nhân vật trong câu chuyện dở dang mà cô còn đang bế tắc. Giống một cách kì lạ, cứ như thể anh ta nhảy ra từ trong ý tưởng của cô vậy.

Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!

Giữa lúc cô đang say sưa ngắm hoàng hôn với những ý nghĩ vẩn vơ đó, thì bỗng cô giật bắn mình, khi nhận ra anh đã đứng bên cạnh từ lúc nào không biết. Anh đứng bên cô rất gần, gần đến nỗi cô cảm giác được hơi ấm từ hơi thở anh khi cô bất giác quay mặt lại về phía anh. Anh không nói gì nhưng đôi mắt nâu buồn của anh nhìn sâu vào mắt cô. Cô bàng hoàng, chính là đôi mắt ấy, đôi mắt của lần đầu tiên. “Trời ơi, là anh..” - Cô thầm nghĩ, đôi môi mấp máy dường như thốt lên, rồi thì cô cũng chỉ nghĩ được có thế. Đầu óc cô quay cuồng như trong một cơn mộng mị, cô không còn thể nào nghĩ gì được nữa, chỉ thấy con tim bất giác loạn nhịp, đập thình thịch trong hơi thở gấp gáp. Chiếc áo ngực mỏng manh phập phồng lên xuống. Hơi thở ấm áp của anh và cô đan vào nhau rồi tan biến trên hai gương mặt im như tượng. Anh cúi xuống, gần hơn. Mỗi lúc cô lại thấy hơi thở anh nóng dần trên má rồi lan nhanh xuống bầu ngực còn đang hổn hển. Đôi mi cô từ từ khép lại như để đón chờ một cái gì khao khát cháy bỏng đã từ lâu. Rồi bỗng cô rùng người lên, co rúm lại khi có một cái gì như là da thịt chạm vào môi nhưng gồ ghề, lạnh ngắt. Cô bất giác giật mình mở mắt ra, rồi gần như là hét lên tức giận: “Anh…!”
Thì ra cái chạm vào môi cô khi nãy không phải là cái mà như cô đã tưởng tượng, mà là những ngón tay anh.

-    Tôi,…tôi xin lỗi!

Anh cúi xuống nói giọng trầm buồn. Điều cuối cùng trên gương mặt buồn rầu của anh mà cô còn có thể nhớ được là ánh mắt anh đã gần như khóc lên.

Cô luống cuống, không còn biết làm thế nào cho đỡ ngượng và không nói năng gì, cô chạy lại chiếc ghế đá cầm vội chiếc túi xách rồi bỏ đi mất, như thể đó là cách tốt nhất để vượt qua cái giây phút khúng khiếp này.

Hà Nội những ngày cuối tháng tư, cơn mưa rào bất chợt đến rải trắng mặt đường đã thưa người qua lại. Những cây xưa, cây sấu cổ thụ cả những cây hoa sữa bên đường đứng im lìm trong mưa, nhành lá rũ xuống trong cái lạnh khe khẽ đến ngọt ngào.
Mưa nhanh đến, cũng nhanh đi để lại sau đó màn nắng tươi, ấm áp mới mẻ nhưng đôi khi cũng thoáng buồn. Khiến người ta có cảm giác giống như lúc tỉnh dậy sau giấc ngủ buổi chiều.
Mặt hồ im vắng, đã mấy tuần nay, không còn thấy anh và cô ra đây nữa. Không biết hai chiếc ghế đá kia có cảm nhận được sự vắng vẻ ấy không nhưng những chiếc lá đã ngày một nhiều hơn, phủ kín chỗ ngồi.

Rồi tháng tư và tất cả… cũng sẽ qua!


Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!

Vào dịp cuối năm ấy, một nhà xuất bản nổi tiếng tổ chức buổi họp báo công bố cuốn sách hay nhất và album ảnh đẹp nhất của năm. Đúng như nhiều bạn đọc đã dự đoán giải thưởng sách hay nhất đã thuộc về tập truyện ngắn của một tác giả trẻ. Vì những câu truyện trong đó không những có một lối viết cách tân, sáng tạo, rất cuốn hút. Mà ẩn sâu trong từng câu chữ là vẻ đẹp bất diệt của tình yêu trước số phận.
Khi công bố đến giải thưởng album ảnh đẹp nhất. Cả khán phòng đã im lặng, khi biết rằng tác giả của album ấy đã không còn nữa.

Chín mươi tám bức ảnh là chín mươi tám khoảnh khắc tuyệt đẹp, hiếm hoi của thiên nhiên cũng như cuộc sống con người. Có những chuyên gia đã khẳng định rằng “Thật là một kiệt tác. Bất kì ai trong chúng ta một lần được thưởng thức những bức ảnh đó, sẽ không thể không thốt lên rằng “Cuộc sống này thật tươi đẹp”, cho dù đó có là người đang trong lúc tuyệt vọng nhất đi nữa”.

Và rồi cả khán phòng nín lặng, có người đã không kìm được nước mắt khi bức ảnh cuối cùng, bức ảnh thứ chín mươi chín hiện lên …

… Một chiều tháng tư đẹp chưa từng có. Đến nỗi nhiều người hẳn sẽ nghĩ rằng sẽ không còn bức ảnh hoàng hôn nào có thể đẹp được như thế nữa.

Mặt hồ tịch lặng, mong manh trong nắng chiều. Người ta thậm chí còn có thể cảm nhận được những làn gió rất nhẹ đang ngập tràn trên phố. Con đường phía bên kia mập mờ với dòng người lại qua. Hàng cây dưới màn nắng nghiêng nghiêng đã gần như sáng lên. Tất cả tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp nhưng buồn da diết.

Giữa chốn ấy, một người con gái đang lặng lẽ đứng ngắm hoàng hôn với đôi tay xiết chặt, đôi mắt nhìn về xa xăm, như khao khát một cái gì và cũng giống như đang hi vọng một cái gì.

Người ta đã không xác định được là tác giả không đặt tên cho bức ảnh hay vì không kịp đặt tên cho nó. Chỉ thấy phía cuối bức ảnh là một dòng chữ nguệch ngoặc, khó khăn, có lẽ tác giả đã phải gắng gượng lắm mới có thể viết được: “Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!”.

Giữa lúc ấy, tác giả của tập truyện ngắn bỗng đứng vụt dậy, bỏ cả giải thưởng vừa nhận được, nức nở lao ra khỏi khán phòng. Ngoài phố, mưa vẫn rơi tầm tã …

Tạm biệt tháng tư, tạm biệt em…!
* * *

Chiều đã buông trôi về cuối phố
        Em còn bên ô cửa ngóng mưa
        Mùa đã qua đông còn rét mướt
        Mười ngón tay suôn trượt song dài


        Em đếm hàng cây tự ngẩn ngơ
        Đâu đây cơn gió vẫn ru hờ
        Tìm trong xao xác hơi thở ấm
        Chỉ thấy lạnh thêm tiếng yêu đầu


        Chiều phố bâng quơ rồi em khóc
        Cơn mưa đã đến tự bao giờ
        Ngoài phố mùa đông như trở lại
        Còn như ai đó bước qua đêm.

Đọc thêm...

Người yêu tôi,.... cô ấy đã mất trinh



Người yêu tôi,.... cô ấy đã mất trinh

Mùa này vắng những cơn mưa..~
.
.
.
.
- Chúng mình quan hệ đi e. A hứa, nhẹ thôi. – Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.
- …
- E sợ à? k đau đâu mà e. Nhé
E vẫn lặng thinh, không nói gì.
Cơ thể e cũng hoàn toàn lặng thinh khi tôi cởi đến cái quần lót của e. Trong đầu tôi giờ phút đó chỉ là sự vui sướng, ham muốn sắp được thỏa mãn 1 cơ thể trắng nõn và trinh tiết đúng như tôi từng hi vọng.
- A làm thật à? – E hỏi có vẻ ngượng ngùng.
- Ừ e. Nhẹ thôi mà cưng. A sẽ làm cho cưng thích.
-…
Tôi không hiểu sự im lặng của e. Trước, tôi từng phá trinh 1 cô gái. Khi tôi đòi quan hệ, cô ấy mồ hôi đầm đìa, liên mồm nói rằng sợ đau. Nhưng em..! Nhưng giây phút ấy tôi yêu e, mọi thứ thuộc về e, kể cả sự bí hiểm..đáng lẽ ra không nên có.
Tôi bắt đầu.
Sâu hơn 1 tí nữa.
1 lúc.
Ôi, người con gái tôi yêu đâu còn trinh. Ôi, tôi đã nghĩ e sợ đau. Ôi, tôi là 1 thằng ngu. Tôi nhìn em trong sự thù hận và đôi mắt muốn giết e.
- Anh…- Đôi mắt e mều máo nhìn tôi, 2 bàn tay búp măng của e nắm chặt lấy chăn.
- ** kiếp! Con đĩ ! – Không kìm được tức giận tôi chửi em.
Em nhắm mắt lại, nhíu mày nhăn nhó.
Tôi vẫn làm. Tôi làm mạnh hơn. Dường như tôi đang dồn hết bao cáu giận về việc e mất trih lên cơ thể em. Tôi căm phẫn vì để mất trinh tiết người mình yêu cho thằng khác. Tôi là 1 thằng đàn ông ích kỉ !


*
Tôi và Phương quen nhau vẻn vẹn 1 tháng.
Tối hôm đấy tôi dẫn em về nhà, không kìm được lòng tôi đã bế em lên giường.
Sau đêm đó, nhiều lần tôi đã tự an ủi mình bằng việc thay đổi suy nghĩ về 2 từ “ trinh – tiết “. Tôi tự nghĩ, bây giờ trinh tiết của 1 con đàn bà không quan trọng bằng trinh phẩm của nó. Nó yêu ai thật lòng thì có thể quan hệ, có thể trao gửi cái nó gọi là trinh tiết đó cho người ta, tôi không nên đau đầu quá nhiều vì những con đàn bà tầm thường đó, tôi không nên tỏ ra khinh bỉ cái loại người đáng bị khinh bỉ như thế, tôi không nên gọi con đàn bà đó là .. con đĩ!
Sau đêm đó, thái độ của em đối vs tôi cũng khác.
E lặng đi, đôi mắt biết cười và đôi môi không bao giờ ngừng nghỉ đã không còn. Tôi đoán em tự ái về lời nói của tôi. Tôi ôm em vỗ về, xoa đầu em đầy an ủi. Nhưng tận trong đáy lòng tôi, tôi cũng có suy nghĩ khác về em. Đĩ thì không hẳn, nhưng không phải là 1 người con gái trinh tiết như tôi từng tìm kiếm.
Liệu tôi đã nên dừng lại hay tiếp tục tìm kiếm ?
Câu hỏi đó luôn dày vò tôi từ trong giấc ngủ.
Tôi yêu em. Phải, tôi đã từng rất yêu em. Tôi yêu đôi mắt trong long lanh của em. Ánh lên nhìn tôi như thèm khát, như ao ước, như muốn với lấy 1 ngôi sao. Tôi yêu làn tóc mềm mượt của em, nó làm tôi hạnh phúc mỗi khi vuốt nhẹ lên làn tóc ấy. Tôi yêu đôi tay búp măng của em luôn vuốt má tôi. Tôi yêu mọi thứ thuộc về con người của em.
Nhưng liệu có phải, tình yêu đó chưa đủ lớn để vượt qua ngưỡng của của 2 từ “trih – tiết“ ??? Liệu có phải tôi yêu cái ********** mờ ảo đó hơn 1 người con gái ???


*
2 tháng sau đó, tôi và em vẫn yêu nhau.
Tưởng chừng giữa chúng tôi đã xóa tan mọi khoảng cách. 2 tháng hạnh phúc nhất đời tôi.
Đã bao giờ bạn từng yêu 1 cô gái có đôi mắt to, long lanh, đen láy nhưng lại trong xanh – 1 màu xanh của trời, của gió, của hồn nhiên chưa? Đã bao giờ trong giấc mơ bạn từng yêu 1 cô gái có làn da ngăm đen, đôi má bầu bĩnh và đôi môi chu lên thật đáng yêu chưa?
Chưa đâu. Vì cô ấy chỉ có 1 thôi. Và cô ấy là của tôi rồi.
2 tháng chúng tôi vui đùa bên nhau.
1 cảm giác bình yên như thế!
Và cứ đều đều, 1 tuần 2 lần, 2 tháng 16 lần, tối thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi là của nhau, cả đêm.
Hạnh phúc nối hạnh phúc.
Tình yêu của tôi thật tuyệt.


*
Được gần 4 tháng, tối thứ 7, cô ấy cầm 1 tờ giấy xét nghiệm đưa cho tôi xem.
“Kết quả: viêm âm đạo.
Nguyên nhân: quan hệ mạnh, thô bạo, viêm nhiễm, không có những biện pháp phòng tránh hợp lý.”
- Bác sĩ cũng bảo thêm là phải ngừng quan hệ ít nhất là nửa năm. Em sợ quá..Huhu. – Em nói trong nước mắt,
Tôi ôm em.
Hôn lên trán em.

Em sống trong sợ hãi và thuốc được 3 tuần thì tôi bắt đầu có 1 cảm giác. Cũng không lạ, đơn giản vì là giống đực, đang được phục vụ ******** nhiều như thế bỗng dưng bắt tôi dừng lại. Tôi chán! Phải, đúng là cảm giác chán của 1 thằng đàn ông đầy dục vọng! Tôi thấy chán em!

Nhìn thấy cơ thể em, tôi thèm muốn nhưng lại nghĩ đến chuyện không được quan hệ, tôi lại nản.
Tôi tránh mặt em.
Tránh gần gũi với em.

Tôi cất chiếc nhẫn kim cương chưa 1 lần được ngỏ lời vào trong ngăn kéo.
Đóng sập cửa, tôi như đang muốn đóng lại cái khoảng trống trong tiềm thức của tôi.
Tôi lên bar.
Thằng bạn thân chút rượu cho tôi. Tôi say mềm trong chai Remi’ 40 độ.
Đêm hôm đấy, thằng bạn dẫn tôi vào 1 nhà nghỉ, tôi vẫn nhớ số phòng 101 có 1 cô thiếu nữ mặc quẩn bò, áo phông trắng đang ngồi sẵn trong đấy. Để làm gì? Để đợi tôi?
Rồi thằng bạn tôi đóng cửa, để lại tôi và cô bé đó.
Tôi và em ********.
Sáng hôm sau tỉnh, tôi thấy mình đang nằm giữa 1 đống chăn gối và 1 vũng máu đã khô, bên cạnh là 1 cô gái không mặc gì. Tôi gọi em dậy. Em nói, đêm qua tôi đã phá trinh em. Tôi bắt đầu nhớ lại mấy tiếng trước. Cái cảm giác thích thú và thèm khát sống lại trong tôi. Tôi ******** với 1 cô gái còn trinh. Tôi thấy sung sướng.
- Em tên là gì? – Tôi hỏi nhỏ.
- Em tên Trang.
- Phương, à nhầm, Trang, em bao nhiêu tuổi rồi?
- Em 20, anh 22 rồi phải không. Sao anh lại gọi nhầm em là Phương?
- Ừ. Anh 22. Không có gì đâu em. A nhầm với tên người yêu anh.
- Người yêu anh ??? – Trang ngạc nhiên nhìn tôi.
- Ừ, à mà không, người yêu cũ – Tôi gãi đầu trả lời em.
Tôi cũng không biết lúc đó mình đang nghĩ gì nữa. Có thể là 1 chút tham lam tăng cao, hay là lòng ích kỉ quá đỗi tầm thường của những thằng đàn ông như tôi. Có lẽ là cả 2.
Tôi hẹn Trang đi ăn tối và hẹn em nhớ ăn mặc đẹp. Về đến nhà, tôi mở ngăn kéo lấy chiếc nhẫn kim cương đã từng có nhiều dự định của mình nhét vào túi áo vét và lên xe. Tôi đến nhà Phương.
- Em ốm à? Nhìn em gầy đi. – Tôi bàng hoàng khi nhìn thấy Phương trong khuôn mặt khá tiều tụy.
- Em đỡ rồi. Em không sao. A vào nhà đi.
Tôi ôm nhẹ lấy em. Niềm hạnh phúc trước kia của tôi đâu rồi?
- Mình xa nhau nhé! – Tôi nói khẽ với em.
Tôi buông em ra. Đi thẳng. Tôi không dám quay đầu lại nhìn. Vì tôi biết, người yêu của tôi, con đĩ của tôi, là 1 người rất yếu đuối. Tôi biết em sẽ không níu kéo tôi đâu. Vì tự trọng của em cao lắm. Và tôi cũng biết, em sẽ khóc nhiều lắm, khóc đến gầy cả người đi mất. Tôi thấy mình là 1 thằng khốn nạn. Tôi thấy thương em. Nhưng lòng thương và tình yêu đó không vượt qua được sự ích kỉ trong bản chất con người tôi.
Tối.
Sau khi ăn tối với Trang.
Tôi cầu hôn em bằng chiếc nhẫn đáng lẽ là của Phương.
Em vui vẻ đồng ý. Nhưng em bảo em cần 2 năm để hoàn thành chương trình hoc của mình. Tôi chấp thuận.
Nhưng thực sự, đến cái giờ phút tôi cầu hôn Trang, người mà con tim tôi hướng đến vẫn chỉ là Phương. Tôi mong đợi gì ở Trang thế? 1 cô gái hoàn hảo hơn Phương? 1 cô gái tôi đặt nhiều tình cảm hơn Phương? hay chỉ vì Trang là 1 cô gái..còn trinh?!?
Đêm.
Tôi không ngủ được.
Hút gần hết 1 bao thuốc rồi còn đâu. Tôi nhớ.
Nhớ ai?
Nhớ Phương – 1 cô gái long lanh sức sống, 1 cô gái có đôi mắt biết cười, 1 cô gái có khuôn mặt phúc hậu, luôn rạng rỡ khi nhìn thấy tôi. Không biết bây giờ em thế nào. Tôi không đủ can đảm nhắn tin cho em, tôi biết mình tồi như thế nào. Tôi chỉ biết chắc chắn 1 điều, tôi đã gây ra cho em căn bệnh quái quỉ, và tôi đã bỏ rơi em trên con đường của hạnh phúc. Thêm 1 điều nữa là em đang khóc.
Nhớ Trang – 1 cô gái trinh tiết, trong trắng, 1 cô gái tôi chưa biết gì nhiều ngoài 1 **********.
Tại sao thế? Tại sao tôi lại quan tâm đến cái ********** mỏng manh đó nhiều đến thế, nó đâu quan trọng bằng tình yêu và nhân phẩm của 1 người con gái. Tại sao thế?
Tại sao tôi khốn nạn đến thế?


*
Trong quãng thời gian chờ đợi em, tôi phát hiện ra em cũng thật sự đáng yêu. Đôi mắt của em không long lanh như của Phương như em có đôi mắt của phẳng lặng.
Em không nói nhiều như Phương, không vui tính như Phương nhưng em có chiều sâu hơn. Tôi nghĩ thế, hoặc có thể có những suy nghĩ của riêng Phương mà tôi chưa đoán đươc.
Lúc nào ở bên cạnh Trang, tôi cũng nghĩ đến Phương, so sánh giữa 2 người, tôi tìm kiếm 1 điểm Trang hơn Phương, đang tìm, và có lẽ là chưa có.
Hôm đó là 1 chiều mưa.
Tôi và Trang đi chung trong chiếc ô sẫm màu trên con đường gần nhà để ra siêu thị. Ngẩng mặt lên, tôi bỗng nhìn thấy 1 cô gái, lòe xòe trong chiếc váy bầu, đi cạnh và khoác tay 1 ông mặc đồ vét đen đội mũ che mặt. Là em, là Phương. Em nhìn tôi, nhìn Trang, đầy kinh ngạc, e nhoẻn miệng cười, 1 nụ cười không phải của em. Rồi em đi thẳng. Tôi sững người. 8 tháng không gặp em rồi còn gì. Em khác quá. Đôi mắt của em thâm quầng và không còn là đôi mắt của ngày xưa nữa. Và em đang có bầu. Với ông già đi bên cạnh sao? Em yêu ông ta ư? Vì cái gì thế? Vì tiền à? Yêu thằng già như thế thì chỉ vì tiền thôi chứ còn sao nữa. Tôi cười nửa miệng thay cho sự khinh bỉ đến 1 người con gái tôi từng yêu. Trang hỏi tôi:
- Ai thế anh?
- 1 con đĩ hám tiền e ạ.
Sau hôm đó, tôi cũng nghĩ đến Phương đôi ba lần. Rằng là tôi không ngờ Phương là người như thế, rằng là may sao ngày xưa tôi bỏ Phương. Đáng khinh quá.


*
Thấm thoát đó mà đã hơn 1 năm.
Gia đình tôi và gia đình Trang đã bàn ngày cưới, chờ Trang tốt nghiệp là cưới luôn. Tôi đã quen dần với việc có Trang. Chúng tôi hay đi dạo, đi xem phim, đi ăn uống. Và chuyện chúng tôi ******** là thường xuyên. ******** với Trang, tôi thấy sung sướng vì tôi là người nắm giữ ********** của em.
Chúng tôi, nói chung cũng hạnh phúc.
Hi vọng cưới xong sẽ hạnh phúc hơn.
Nhưng phải nói thật là tình cảm tôi dành cho Trang thì cũng có, nhưng không nhiều. Có lẽ là vì tình yêu của chúng tôi bắt đầu không phải vì tình cảm của 2 bên mà là vì em còn trinh tiết. Tôi đã từng nghĩ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nên tôi vẫn đang hi vọng vào 1 cuộc hôn nhân nhanh chóng.
Tôi nghĩ vậy!


*
Ngày cưới.
Trước khi đến giờ cưới, tôi đi ra ngoài lang thang 1 mình. Buồn cười quá, cái ngày tôi mong chờ đã đến rồi cơ mà. Tại sao tôi lại thấy ngột ngạt và bức bối đến thế? Phải chăng vì tôi không thực sự hạnh phúc hay vì tôi là thằng ngu dốt và ích kỉ? Không biết giờ này Phương đang làm gì? Bỗng dưng câu hỏi đó hiện lên trong tôi. Em có đang nhớ đến tôi không? Đã bao lâu rồi tôi không được nói chuyện với em? Bao lâu rồi tôi không được nhìn sâu vào đôi mắt long lanh biết cười ấy? Bao lâu rồi tôi không được vuốt nhẹ vào đôi gò má bầu bĩnh đáng yêu của em? Bao lâu rồi kể từ ngày tôi bước đi?
Nhưng tại sao em lại như thế? Tại sao em lại mất trinh trước khi ******** với tôi? Tại sao em lại yêu 1 thằng già vì tiền? Tại sao thế hả em?
Trong lúc đang mụ mị đầu óc với hình ảnh Phương, tôi bỗng nhìn thấy em. Phải, đó là em. Như 1 thiên thần đang đứng trước mặt tôi. Chiếc váy xanh xòe dưới chân và bay nhẹ theo hướng gió thổi. Đôi mắt long lanh những giọt sương, nụ cười hiền hậu như 1 áng cầu vồng giữa mùa đông buốt giá. Đúng là em rồi, người con gái trong tôi. Nhẹ nhàng và đầy sức sống.
- Anh không vào chuẩn bị lễ cưới à? – Em cười mỉm với tôi.
- Ừ ừ, anh hơi mệt nên đi dạo 1 lúc cho thoáng. Sao em lại ở đây? – Tôi gãi đầu.
- Em muốn gặp anh.
- Gặp anh ư? Để làm gì hả em? – Tôi ngạc nhiên.
- Em muốn thơm anh 1 cái trước khi anh chính thức là của người khác, được không? Thơm nhẹ 1 cái thôi – Đôi mắt em đầy sự nài nỉ.
Tôi đồng ý. Em kiễng chân lên thơm tôi, sao thế này, cái cảm giác của 2 năm trước đây bỗng dưng lại ùa về trong tôi, cái cảm giác ngọt ngào của hạnh phúc, em là ai thế? Thiên thần trong tôi ư? Rồi bỗng em cắn vào má tôi. Tôi đau quá nên ủn em ra.
- Cô điên à? – Tôi hét lên.
- Em xin lỗi. Má anh chảy máu rồi, để em lau cho.
Em lấy chiếc khăn trong túi ra thấm máu cho tôi.
- Xong rồi, sao nữa không, đủ chưa, cô điên rồi – Tôi nói thẳng vào mặt em như vậy rồi chạy đi không định hướng. Em đang chạy theo tôi. Tôi như thằng mất hồn, lao đi trong vô thức. Tôi chạy qua đường. Ôi, xe ô tô, ôi, đừng, dừng lại đi!!!!!!!!!!!!!


*
Mở mắt ra, tôi đang mặc bộ quần áo trắng muốt của bệnh viện. Trên đầu là vết băng bó. Bên cạnh là Trang đang gục mặt xuống giường. Tôi vẫn hoa mày chóng mặt, tôi lay Trang dậy:
- Ôi, anh tỉnh rồi à? – Trang mừng rỡ hỏi tôi.
- Anh đang ở đâu? Sao lại thế này? – Tôi nhíu mày hỏi.
- Anh đang ở trong viện. Anh hôn mê 4 hôm rồi.
- Tại sao lại như thế. Kể rõ ràng ra cho anh nghe.
- Cách đây 4 hôm thì có 1 bác sĩ gọi điện cho **, bác sĩ bảo ** vào viện gấp, anh đang nằm trong viện.
- Rồi sao?
- Cả nhà chạy vào trong lo lắng. Bác sĩ nói người dân xung quanh đây đưa anh vào viện rồi kể là anh chạy qua đường, suýt nữa bị ô tô đâm, may mà có 1 người con gái mặc váy xanh chạy vào ủn anh ra, anh chỉ bị đập nhẹ đầu xuống đường thôi chứ không sao.
- Thế còn cô gái kia?
- Cô ấy bị nặng lắm, nằm bất tỉnh bên kia.
Rồi tôi đứng ngay dậy, chạy một mạch sang bên đó. Nhưng không thấy ai. Tôi hỏi y tá. Cô ấy bảo:
- Bệnh nhân Phương đã rời viện sáng nay do yêu cầu của gia đình.
- Cô ấy bị nặng không chị? – Tôi sốt sắng hỏi.
- Nặng, khó mà qua được.
Tôi không tin vào những gì mình nghe được, ngồi bệt xuống sàn trong sợ hãi.
Tôi vội vã chạy thật nhanh ra ngoài bắt taxi đến nhà Phương. Ngồi trên taxi, tôi bứt rứt khó chịu không yên, tôi thấy mình có lỗi, tôi đã làm gì với Phương thế này. Tôi đã rời xa em chỉ vì 1 ********** ư? Ôi, tôi hận chính bản thân mình, tôi là 1 thằng khốn nạn nhất trên đời này. Tôi đã bỏ mặc bao quan tâm, lo lắng và chăm sóc của em trước đây để chạy theo 1 thứ ảo tưởng. Tình yêu ư? Tôi đã bao giờ yêu chưa thế? Đã bao giờ thật sự nghĩ cho em chưa? Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng là em, em luôn âm thầm đi theo tôi, bảo vệ và luôn dõi theo từng bước chân của tôi. Em mà có mệnh hệ gì thì làm sao tôi sống được. “ Tôi cần em, cần hình bóng của em, tôi sẽ không bao giờ đánh mất nó nữa, hạnh phúc của tôi, tình yêu của tôi, hãy về với tôi em nhé, tôi đến đây, tôi đang đến rồi, em đợi tôi nhé, tôi yêu em, Phương ơi”
Xe dừng, cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi lao thẳng vào nhà em. Ngôi nhà lạnh lẽo quá. Yêu em bao lâu nhưng tôi chưa từng 1 lần đến nhà em. Tôi bấm chuông. 1 người đàn ông mặc đồ vét đen xuống mở cửa cho tôi. Lại là thằng già đã từng đi với em, hắn đến đây làm gì?
- Cháu vào nhà đi – hắn nói với tôi.
Lên phòng Phương, tôi thấy em nằm trong im lặng, nhìn giống như đang ngủ, khác 1 điều, là em được phủ khăn trắng toàn thân. Tôi chạy tới em, lao vào em, ôi, người con gái tôi yêu.
- Em tỉnh lại đi, tỉnh lại với anh đi, nhìn anh đi, 1 lần thôi, 1 lần thôi để anh được nhìn thấy đôi mắt long lanh của em. – Lần đầu tiên tôi khóc, lần đầu tiên giọt nước mắt của 1 thằng đàn ông chảy xuyên suốt trong cơ thể tôi. – Em à, em nghe anh nói không, anh cần em, anh cần tình yêu của em, cần nụ cười của em, đừng xa anh, đừng bỏ rơi anh, chúng mình sẽ cùng nhau đi tiếp trên con đường tình yêu mà anh đã hứa với em. Em nghe không, Phương ơi!!!!!!!!!



*
Tôi gào thét tên em trong câm lặng.
Người con gái của tôi. Hạnh phúc của tôi. Cuộc sống của tôi.
Tôi tự chửi mình là thằng khốn nạn, ********* má.
Tôi yêu em. Tôi cần em.
Chưa khi nào tôi cần em đến như thế.
Thượng đế đã mang em đến bên tôi và kéo em ra khỏi cuộc đời tôi 1 cách nghiệt ngã.
Về với anh đi em. Đừng im lặng như thế.
Anh đã sai, anh muốn được sửa sai nhưng anh không thể nữa rồi.
Em không muốn nhìn mặt anh nữa sao?
Em là ai thế Phương? Thiên thần nhỏ bé trong cuộc đời mênh mông của anh ư?
Không phải! Em là thiên thần đáng yêu và đáng để yêu mà anh đã từng tìm được.
Anh sẽ phải bước tiếp như thế nào khi em dừng lại?
Anh xin lỗi, anh hiểu rồi, anh đã hiểu nỗi đau của em khi anh rẽ sang 1 ngả đường khác, để em lạc lõng trên đoạn đường còn lại.
Giá như ngày xưa em đừng đến.
Giá như ngày trước anh không như vậy.
Em à. Anh phải làm sao?
Tại sao lại ra nông nỗi này?
Tại sao?
Tại sao?
Tại sao?
Tại ai?





*
- Cháu sang bên này, bác có chuyện muốn nói. – Lão già mặc vét đen nói với tôi.
Tôi cũng không đủ sức chửi rùa lão nữa. Tôi kiệt quệ rồi.
Phòng khách.
- Cháu là bạn Phương phải không? – Lão hỏi tôi.
Tôi không trả lời.
- Bác là bố Phương.
Tôi giật mình. Nhìn lên ông, nhìn chằm chằm vào con ngươi ấy. Lần đầu tiên tôi bắt gặp đôi mắt thứ 2 có giọt sương trong đôi mắt. Ôi, ông là bố của Phương, vậy mà lúc đầu tôi lại nghĩ ông là thằng cha Phương cặp kè vì tiền. Phương ơi, anh lại hiểu sai cho em rồi. Anh lại mắc sai lầm lần nữa rồi.
- À, dạ vâng. – Tôi ấp úng trả lời.
- Chắc cháu chưa biết nhiều về gia đình Phương. Nó mặc cảm về gia đình nên ít kể với mọi người.
Đúng là lần nào tôi hỏi về bố ** Phương, em đều im lặng.
- Phương mất ** từ nhỏ, đẻ Phương xong được mấy phút thì ** Phương qua đời. Phương chỉ có mỗi bác là chỗ dựa, nó thiệt thòi lắm cháu ạ. – Ông nói tiếp.
Tôi chưa bao giờ nghĩ Phương lại ở trong hoàn cảnh như thế, tôi và em quen nhau hơn 2 năm rồi nhưng gần như chả biết gì về em cả. Cũng phải thôi, tôi đã bỏ rơi em đi mà.
- Nhưng hơn 1 năm nay Phương có thêm 1 chỗ dựa nữa. Cháu có biết là ai không?
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Ai thế ạ?
- Cu Tí ơi, xuống đây ông hỏi cái này. – Ông hét vọng lên trên.
Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì chưa đầy 1 phút sau có 1 thằng nhóc bụ bẫm chạy lạch bạch xuống.
- Dạ, con chào chú – Thằng bé chào tôi bằng giọng đáng yêu quá. Ô kìa, đôi mắt của nó, đúng rồi, lại là đôi mắt đó, đôi mắt long lanh như giọt sương và luôn ẩn chứa 1 nụ cười trong đó.
- Con đừng chào chú, chào bố đi con. – Ông lão nói với thằng bé.
Tôi giật mình. Trợn tròn mắt lên, cái gì thế, ông lão làm sao à. Bố ư? Haha.
- Đây là đứa con trai của cháu và Phương. – Ông nhìn vào đứa bé.
- Bác nói đùa cháu à. Của cháu với Phương ư? Không phải đâu? Cháu chưa bao giờ nghe Phương nhắc đến. – Tôi vừa nói vừa cười và vừa bàng hoàng.
- Cháu không tin cũng phải thôi. Nhưng cháu phải nghe bác nói. Sau khi cháu và Phương chia tay, Phương đi xét nghiệm thì đã có thai. Nó nói với bác. Lúc đầu, bác lo lắng và bắt nó phá. Nhưng nó bảo dù như thế nào nó cũng phải giữ bằng được đứa con này. Cho đến tận 9 tháng sau, thì nó đẻ ra Cu Tí đây.
- Nhưng đây chắc gì đã là con cháu? – Tôi vẫn nửa tin nửa ngờ.
- Cháu có nhớ cách đây 4 hôm Phương thơm lên má cháu không. Lúc đấy, nó cố tình cắn vào má cháu để má cháu chảy máu, rồi lại thấm máu vào khăn của nó. Cho đến tận lúc nó hôn mê, tay vẫn nắm chặt khăn, bác là người cầm chiếc khăn đó đi xét nghiệm ADN, kết quả vẫn còn đấy, cháu đợi bác.
Tôi sững sờ, chân tay run lẩy bẩy. Con tôi ư? Con trai tôi ư? Thật không thế? Tôi làm bố rồi ư? Gì thế? Tôi còn chưa cưới mà. Tôi liếc mắt nhìn sang Cu Tí. Nó đang nhìn tôi bằng 1 ánh mắt tò mò, đôi lông mày của thằng bé hơi nhíu lại. Ôi, nó bụ bẫm thật. Nó là con tôi đấy, con tôi thật đấy.
Tôi khẽ hỏi:
- Cháu tên là gì?
- Dạ, con tên Cu Tí – thằng bé nở 1 nụ cười, đúng là nụ cười thiên thần đó rồi, nụ cười mang lại áng cầu vồng cho mọi người, nụ cười tôi hằng tìm kiếm 2 năm nay và tôi cứ lỡ mình vừa đánh mất nó. Tôi tìm lại được rồi sao?
- Không, chú hỏi tên thật của con cơ.
- Dạ, con không biết, ai cũng gọi con là Cu Tí, ** con gọi thêm 1 tên nữa là Tí Thối. – giọng thằng bé đáng yêu quá, ngờ nghệch của trong sáng, ngốc nghếch của trẻ con, và đứa bé có 1 điều gì đó rất đặc biệt, đủ để làm tôi trong lúc tuyệt vọng nhất thì lại nhoẻn miệng cười.
Bố Phương đi xuống. Ông đưa cho tôi tờ xét nghiệm ADN. Đứa bé đúng là con tôi rồi. Tôi ôm chầm lấy nó.
- Con ơi! Con của bố ơi!
Tôi gọi tên thằng bé trong hạnh phúc, trong sợ hãi, trong bất ngờ và có lẽ là trong cả 1 sự tiếc nuối nữa. Tôi sẽ trân trọng đứa bé này, giống như đã từng hứa với Phương vậy. Nhưng lần này tôi sẽ không đánh mất hạnh phúc của mình như vậy nữa đâu. ********** ư? Cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi. Chỉ có thằng nào điên dồ như tôi mới bỏ người mình yêu vì cái ********** đó. Tôi đã sai lầm nặng quá. “ Em ơi, em có thấu hiểu được suy nghĩ của tôi không? Em hãy tỉnh lại đi. Hãy cùng tôi làm lại 1 lần nữa, chúng ta có 1 đứa con làm cột mốc, ta sẽ đi lên từ đó. Em ơi, làm ơn, thiên thần của tôi ơi, hãy về với tôi đi em”.
- Cháu đọc cái này đi. Đây là bức thư Phương viết cho cháu đêm hôm qua, nó đã cố dùng chút sức lực yếu ớt của mình để viết cho cháu những dòng cuối cùng.
Tôi mở lá thư.
Những dòng chữ không quá mức nguệch ngoạc nhưng không được nắn nót. Phải thôi, em viết cho tôi trong tuyệt vọng mà.

“ Hà nội.
Đêm.
2h sáng.
Anh ơi, giờ này anh đang làm gì?
Anh có đang nghĩ đến em không?
Chúng mình xa nhau được 2 năm rồi anh nhỉ. 2 năm em sống trong chờ đợi, nhưng cho đến khi em chết người em yêu vẫn không quay về với em.
Không có em, anh sống ra sao?
Em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của anh trong giấc mơ của em, vẫn nụ cười ấy, vòng tay ấy, ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng lại là cùng với 1 người con gái, không phải em.
Anh đang ở đâu thế người em yêu?
Sao anh lại biến mất khỏi cuộc đời em 1 cách như vậy?
Em làm gì sai à?
Em chưa đủ tốt hả a?
Hay chỉ đơn giản vì em là cô gái không còn trinh? Không, không phải thế đâu, em hiểu người em yêu mà, anh không bao giờ như vậy, em tin anh.
Em yêu anh.
Em nhớ anh.
Em cần anh.
Quay về với em đi được không.
2 năm, 2 năm rồi em gào thét tên anh trong điên dại.
2 năm rồi em lặng bước trên con đường mùa đông lạnh lẽo mà anh hứa sẽ mãi đi bên cạnh em.
Em sẽ mãi yêu anh.
Yêu anh trong từng hơi thở.
Từng nhịp đập.
Từng nhịp một…từng nhịp cuối cùng trong em.
Em vẫn sẽ đợi anh.
Đợi anh.
Thể xác em tan biến thì linh hồn em sẽ đợi.
Về với em đi anh.
Cho em được YÊU anh.
Được BÊN anh.
Nhẹ thôi.
Khẽ thôi.
1 lần thôi.
Cho em được bên anh.
Cho nước mắt em ngừng chảy.
2 năm qua đầu óc em quay cuồng trong nước mắt.
Cho em được ôm anh, em muốn được cảm nhận hơi ấm bốc lên từ sự yêu thương.
Cho em được dựa nhẹ vào vai anh, đủ để em cảm nhận em còn anh.
Đừng bao giờ nói câu “ Mình xa nhau nhé”
Đừng.
Đau lắm.
1 câu nói giết chết 1 con người anh biết không.
Anh đang ở đâu.
Có nhớ em không.
Em nhớ anh.
Người em yêu.
1 nửa của em.
Cuộc sống của em.
Về với em đi anh.
Xin anh.
Làm ơn…”

Đọc thêm...

Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau...


Hẳn là cuộc sống luôn đẩy con người ta vào những hoàn cảnh buộc phải chọn lựa một cách tàn nhẫn. Vứt bỏ người này, hoặc buông tay với người kia. Bất kể lựa chọn thế nào, cũng sẽ đều phải chịu sự thương tổn quá lớn…

Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau...


Một cậu con trai lặng lẽ đứng bên đài phun nước trước thư viện, vì dáng cậu cao nên bóng nắng chiếu vào, đổ thành một cái bóng dài quét xuống mặt đất. Trên tay cậu là chiếc giá vẽ được gắn một bản vẽ dang dở, còn miệng thì dường nhu đang lẩm nhẩm một bài hát tiếng Anh nào đó nghe rất quen, nhưng bất giác không tài nào nhớ nổi.
Chiếc máy ảnh trong tay tôi vô thức giơ lên, những khuôn hình trước mắt lọt vào ống kính.
Cậu ấy bất giác quay người lại, dưới ánh nắng uể oải giữa trưa mùa đông, bước đến cạnh chỗ tôi đang đứng.
- Hey, cậu vừa chụp tôi đó hả? Này, đang yên đang lành sao lại chụp ảnh người ta cơ chứ!
Vì cậu ấy quá cao nên tôi luôn phải ngước lên, ánh nắng đổ xuống làm tôi bất giác cảm thấy khó tìm được điểm nhìn chính xác. Chỉ biết ánh mắt cậu ấy nhấp nháy tinh nghịch, môi nhếch lên một nụ cười, hệt như một đứa trẻ phát hiện ra có người ăn vụng vậy.
- Đừng nhận vơ, tôi đâu có chụp cậu, tôi chụp đài phun nước đấy nhé!… Này, sao cậu lại lấy máy ảnh của người khác thế hả, trả đây!
- Ê, rõ ràng là chụp tôi đây này còn chối nữa. Hầy, góc này không đẹp lắm, để tôi ra kia cho cậu chụp lại nhé!
- Cậu…
- Ầy, chưa quen biết gì mà như này, có phải là thất lễ với tôi quá không…
- Trả máy cho tôi!
- Này, làm gì mà nghiêm túc vậy, tôi chỉ đùa thôi mà… ấy, đừng có khóc…
Rất lâu sau này tôi vẫn tự hỏi, nếu như chúng tôi không gặp nhau ngày hôm đó, có phải quãng thời gian sau này sẽ khác đi, tôi sẽ không phải trải qua những chuyện dài thật dài, cả hạnh phúc, lẫn khổ đau, cả những sự chọn lựa rơi nước mắt.
Thế nhưng, dù sớm hay muộn ai chẳng phải trưởng thành, chỉ là người đó đã khiến tôi có một quá trình trưởng thành gian nan hơn một chút. Để từ đó, chúng tôi mới có thể nhìn lại quá khứ, và không hối tiếc về những gì đã qua …
Bởi vì còn trẻ, nên chúng tôi có tình yêu, cũng có cả sự dũng cảm theo đuổi những gì trước mắt.

- Chị, hình như là em thích một người…
Tôi chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó, cô em gái nhỏ vẫn rụt rè nhút nhát lại dựa vào vai tôi, và bình thản nói ra một bí mật khiến người khác giật mình như thế.
- Hả? Ai? Từ bao giờ? Sao cô dám yêu đương khi còn tí tuổi hả?
- Chị, đừng bắt chước mẹ nữa, em nói nghiêm túc đấy!
Một sự trùng hợp ngẫu nhiên , em trai của Hạnh chính là đàn anh khóa trên cùng trường cấp ba của nó, cũng vừa vặn là sinh viên cùng trường với tôi. Thực ra thì cũng đúng thôi. Trái đất tròn lắm, còn chúng tôi vốn dĩ quá nhỏ bé để hiểu được, có những mối dây liên hệ lẫn nhau giữa người với người, có vẻ là tình cờ, nhưng kỳ thực cũng như là được sắp đặt trước.
- Được rồi, thế thằng đó là thằng nào?
- Chị, thằng cái gì, anh ấy được lắm…
- Được là thế nào, không kể sao biết, kể cho chị nghe thì chị mới xem nó được không chứ!
- Nhưng em chẳng biết kể thế nào cả, nói chung là em cũng chỉ yêu đơn phương thôi. Vì anh ấy cũng không hề biết em là ai…
- Thích cậu ta lắm hả?
- Thích lắm, rất rất thích, nói chung là thích không giải thích nổi…
- Haizz, nếu thích thì phải nói ra chứ, không thì sao biết kết quả. Tình yêu mơ hồ trừu tượng chẳng bằng tình yêu mắt thấy tai nghe, hiểu không?
Điện thoại nhấp nháy, là Tùng gọi tới. Tôi không rõ chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ khi nào. Chẳng là sau cuộc gặp gỡ lãng xẹt kiểu khó hiểu ở đài phun nước hôm ấy, trở thành bạn, rồi cậu ấy nói thích tôi. Còn tôi thì không phủ nhận cũng không khẳng định, chỉ im lặng. Bởi vì tôi sợ hãi, một người dễ khiến người ta có cảm giác yêu thích ngay từ lần đầu tiên như Tùng, tôi sợ sẽ có ngày phải buông tay cậu ấy ra.
Khi đó, tôi thật ngốc nghếch, bởi vì chính vì sự tự ti của mình, tôi đã làm khổ người mà tôi yêu thương.
- Ừ, mình đây!
- Ra đầu ngõ đi, mình đang đợi, hôm nay dẫn cậu đến một nơi!
- Đi đâu thế?
- Cứ xuống đi rồi biết!
Tôi không hiểu cậu ấy muốn đưa tôi đi đâu, vì chúng tôi đi cả ngày trời, vượt ra ngoài thành phố, đi mãi trên con đường cao tốc hút gió. Tôi bất chợt ngửi thấy mùi ngai ngái của đất ẩm, hòa lẫn mùi rơm khô. Tùng vẫn liên tục hỏi tôi có lạnh không, và cậu ấy cũng kể cho tôi vài chuyện lặt vặt chẳng đầu chẳng cuối. Lặng lẽ dựa vào đôi vai vững chắc phía trước, vòng ôm cũng chặt hơn, có lẽ, người đang ngồi phía trước chắn gió cho tôi, quan tâm đến tôi, cũng cần sự an ủi của tôi.
Chúng tôi đến một vùng đất hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của tôi lúc ngồi trên xe. Không phải là cánh đồng hoa cải vàng rực, lãng mạn, cũng không phải mảnh đất toàn cỏ lau trắng muốt mà hễ gió thổi là sẽ tan nhanh vào không khí như cánh bồ công anh nhẹ bẫng.
Tùng đưa tôi đến một mảnh đất bị bỏ hoang, đất cằn đến nỗi cây cối chết hết. Thế nhưng kỳ diệu thay, cậu dắt tôi ngồi xuống bên cạnh một cái cây nhỏ duy nhất còn sống sót, chỉ cao đến đầu gối người.
Cái cây nhỏ vẫn cứng cỏi vươn lên giữa chết chóc và ương bướng sống sót.
- Cậu có biết không, lúc mình phát hiện ra cái cây này, khi đó nó chỉ là một cái mầm non. Suốt 12 năm, nó vẫn chỉ lớn được như vậy. Thế nhưng nó không chết, vẫn xanh tươi.
Tôi yên lặng nghe cậu ấy kể chuyện, khoảng thời gian cậu ấy chứng kiến cái cây trưởng thành, khoảng thời gian cậu ấy từ một cậu bé trở thành một chàng thanh niên, khoảng thời gian mà có những chuyện đôi khi sẽ bị thời gian bào mòn đi để rồi vĩnh viễn bị quên lãng, khoảng thời gian mà sự trưởng thành đau thương buộc người ta phải biến thành một con người khác.
Khi tất cả cây cỏ xung quanh đều chết hết, chỉ có một cái cây muốn sống và bám trụ kiên cường vào sự sống.
Khi mọi thứ xung quanh sụp đổ, có người muốn chết, còn có người lại chọn con đường để sống tích cực hơn.Phàm là những sự chọn lựa, có thể ảnh hưởng đến toàn bộ cuộc đời.
Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau...Thêm một lần nữa chỉ để yêu nhau…- Lúc ông ấy bỏ mẹ đi theo người phụ nữ khác, sau đó mẹ mình mất vì không thể vượt qua nổi cú sốc tinh thần, mình đã tưởng như cả thế giới sụp đổ. Mình đã từng muốn chết, một cách hèn nhát. Cái suy nghĩ mà bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy kinh hoàng. Thế nhưng không hiểu bằng cách nào, mà mình vẫn sống.
Cuộc đời là một cái gì đấy thật kỳ lạ, người ta có thể vì một khoảnh khắc nào đó tàn nhẫn đủ để vứt bỏ những người đã từng yêu thương sâu nặng, để sà vào một cuộc tình mới lạ khác. Cho đến khi mọi thứ dần trở nên cân bằng, tất cả những thú vui bắt đầu tắt lịm, mới nghĩ đến chuyện trở về.
Thế nhưng mọi sự hối hận cho đến thời điểm quá vãng đều là những sự hối hận vô ích.
Bố Tùng muốn nhận lại cậu ấy. Hóa ra đó chính là lý do hôm nay cậu ấy đưa tôi đến đây. Phải làm thế nào thì tất cả những người xung quanh chúng ta mới không nghĩ đến chuyện bỏ rơi chúng ta, để rồi khi mọi cơn đau qua rồi, vết thương đã lành lại chút ít, bất chợt trở về để nhận sai?
- Cậu bây giờ nghĩ thế nào?
- Sớm đã coi như người này không tồn tại, mình chỉ là con của mẹ mình!
- Có căm ghét hay hận thù ông ấy không?
- Chẳng còn cảm giác gì hết!
- Nói dối! Thế thì tại sao phải đưa mình tới đây?
- Bởi vì bỗng nhiên cảm thấy quá cô độc, bởi vì sợ hãi, nếu có một ngày cậu cũng như ông ta, đột nhiên ra đi, và mọi thứ sẽ biến mất, không một ai còn bên cạnh mình nữa…
Tôi để Tùng dựa vào vai tôi. Lần đầu tiên một người như cậu ấy, không tỏa sáng rực rỡ, mà bộc lộ rõ vẻ mềm yếu trước mặt tôi. Câu chuyện quá khứ đau thương được kể ra một cách bình thản. Tôi biết, cậu ấy không hề nói dối về cảm giác của mình với bố. Nhưng tôi đau lòng, vì cậu ấy luôn cô đơn và sợ hãi sự cô đơn.
Nếu nói tôi cảm thấy bất an, có lẽ sự bất an của tôi ngàn lần không bằng cậu ấy. Bởi vì đã từng bị quay lưng, nên luôn sợ hãi nhìn thấy bóng lưng bước đi xa dần. Bởi vì đã từng bị bỏ rơi, nên mới sợ một lần nữa đơn độc một mình.
- Tha thứ hay chấp nhận, cũng chỉ là một sự chọn lựa. Nếu tha thứ có thể khiến cậu cảm thấy nhẹ nhàng hơn thì hãy làm như thế! Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu!
- Thật chứ? Cậu sẽ mãi mãi ở bên cạnh mình như thế này, không bỏ đi, cũng không đột ngột biến mất chứ?
- Sẽ không!
- Mình tin cậu!
Ngày hôm đó trở về, chúng tôi không hề nhắc lại câu chuyện ấy. Tùng lại quay về với con người vui vẻ, hoạt bát thường ngày. Có điều, tôi đã loại bỏ cái suy nghĩ một ngày nào đó chúng tôi sẽ chia tay khi trước.
Với tôi bây giờ, quan trọng nhất chính là, kết quả sau này không quan trọng, chỉ cần biết tôi thích cậu ấy, và muốn ở bên cạnh cậu ấy. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không buông tay.
Thế nhưng một vài ngày sau đó, khi Tùng đưa tôi về nhà và ôm tôi thật chặt trước khi chào tạm biệt. Tôi đã bắt gặp Hạnh với một khuôn mặt nhòe nhoẹt nước.
Có những sự trùng lặp thật trớ trêu. Bởi vì người mà cô bé vẫn thầm yêu, lại chính là người yêu của tôi suốt một khoảng thời gian dài.
Ánh mắt oán hận nó nhìn tôi khiến tôi bất giác cảm thấy nghẹt thở. Và vài ngày sau đó, chỉ thấy nó nhốt mình trong phòng, bất kể bố mẹ dỗ dành ngọt nhạt thế nào, cũng không chịu hé cửa hoặc lên tiếng.
Cho đến khi bố tôi phá cửa vào, thì con bé đã ngất lịm trên giường từ bao giờ. Khuôn mặt xanh xao còn nguyên những vệt nước mắt giàn dụa. Một bộ dạng mà bất cứ ai trông thấy đều cảm thấy đau lòng.
Mẹ tôi không ngừng khóc và chỉ ngồi yên bên giường bệnh con bé không rời. Còn bố tôi chỉ qua vài ngày ở bệnh viện, bỗng chốc già hẳn đi.
Hẳn là cuộc sống luôn đẩy con người ta vào những hoàn cảnh buộc phải chọn lựa một cách tàn nhẫn. Vứt bỏ người này, hoặc buông tay với người kia. Bất kể lựa chọn thế nào, cũng sẽ đều phải chịu sự thương tổn quá lớn. Thế nhưng, vẫn phải chấp nhận đánh đổi, bởi vì nếu không, sẽ vĩnh viễn đánh mất tất cả.
- Có phải vì em gái cậu không? Mình thậm chí còn không biết cô bé ấy là ai? Mình đã có lỗi gì? Tại sao phải làm thế này?
- Xin lỗi, Tùng, người sai là mình. Nhưng mình không thể làm khác được. Mình không thể nhìn đứa em gái duy nhất tự làm khổ bản thân, càng không thể buông tay với nó…
- Vì thế nên chọn buông tay với mình sao? Vì thế nên chấp nhận từ bỏ mình một cách tàn nhẫn thế này sao?
- Tùng, mình cũng rất đau khổ, mấy ngày hôm nay mình không thể ngủ nổi. Sự lựa chọn này cứ lởn vởn quanh đầu khiến mình như sắp phát điên. Nhưng xin cậu, hãy để mình đi, bằng không, mình sẽ vĩnh viễn hối hận. Mình không thể mất nó!
- Đừng đi!
Tùng kéo tay tôi, ánh mắt cậu chòng chọc nhìn xuống đất, vô định. Hệt như đứa trẻ muốn níu giữ cái gì đó ở bên, nhưng lại tuyệt vọng bởi vì biết nó sẽ không còn ở bên cạnh mình nữa. Trái tim tôi bất chợt như bị cái gì đó cứa vào, đau đến nỗi nước mắt trào ra.
- Cậu… ngày hôm đó đã hứa sẽ không đi cơ mà… ngày hôm đó còn nói với mình, sẽ không vứt bỏ mình như ông ấy đã từng làm với mẹ con mình cơ mà… Quỳnh, tại sao?
Tại sao? Tôi chỉ có một ước muốn ngay trong khoảng khắc này có thể quay lại ôm thật chặt lấy người con trai đang đứng ở phía sau lưng? Nói với cậu ấy rằng tôi thật sự muốn ở bên cạnh cậu ấy. Mãi mãi. Cho dù có hàng trăm nghìn bàn tay khác muốn chen vào, cho dù ai đó có dùng bất cứ loại sức mạnh nào để tách tôi ra khỏi cậu ấy, tôi cũng sẽ níu chặt lấy không buông.
Nhưng sức mạnh tình thân vốn dĩ không thể từ bỏ. Đó chính là đòn chí mạng cho mối quan hệ vòng cung của chúng tôi. Nếu tôi nhất quyết không buông, tôi sẽ không thể đối diện với em gái mình.
- Đừng đi! Nếu cậu đi, mình từ bây giờ sẽ coi cậu như ông ấy. Vĩnh viễn không tồn tại…
Thế mà tôi vẫn rút tay ra khỏi cậu ấy. Cảm giác như toàn bộ trọng lượng cơ thể bỗng chốc nhẹ bẫng khi không còn điểm tựa. Từ bỏ một người, hóa ra khó khăn đến thế. Có thể khiến cho người ta đau đớn muốn chết, mà không cách nào quay đầu.
Nếu như tôi đã sai, thì cho đến thời điểm này, đã không thể làm lại được nữa rồi.


Đọc thêm...

Mới Cập Nhật

Có Thể Bạn Muốn Đọc